Hiển thị các bài đăng có nhãn hạnh phúc. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn hạnh phúc. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Sáu, 18 tháng 9, 2015

Cầu hôn tôi rồi mà bạn trai vẫn bỏ chạy

Cuộc đời tôi là chuỗi những hanh phuc gia dinh đau khổ nối tiếp những buồn thương không lối thoát. Lên 3 tuổi bố mẹ ly dị, tuổi thơ của tôi phải sống cùng cha dượng - một con người tàn ác, không có tình người. Học xong Phổ thông tôi thi đỗ vào một trường Cao đẳng và được lên Hà Nội học. Thời gian đi học, tôi phải vất vả đi làm thêm để trang trải sinh hoạt phí.
Cuộc sống cứ thế lận đận trôi đi, mải lo toan cuộc sống khiến tôi quên mất cả việc yêu đương, bạn trai bạn gái. Ra trường và có được một công việc với mức lương tạm ổn với tôi như thế được coi là may mắn.
Rồi tận 27 tuổi tôi mới biết thế nào gọi là yêu. Người tôi yêu lúc đó là một anh hơn tôi 9 tuổi, đi xuất khẩu lao động Hàn Quốc mới về nước được hơn một năm. Chúng tôi quen nhau qua bạn bè giới thiệu và tôi cũng sẵn lòng thử trao trái tim mình cho người đàn ông lớn tuổi đó. Ai cũng biết chuyện tình nào rồi cũng phải đi đến hồi kết, hoặc chia tay hoặc làm đám cưới nhưng tôi không nghĩ chuyện đó lại đến nhanh đến thế.
Không biết vì lý do gì mà anh vội vàng tôi khi tình yêu mới chỉ bắt đầu chưa đầy 2 tháng trời. Có chút lo lắng với tình yêu chóng vánh đó nên tôi đã nói bạn trai cho tôi thêm thời gian suy nghĩ. Thế nhưng người hanh phuc gia dinh  yêu không để cho tôi chút thời gian nào, anh lập tức chia tay tôi không thương tiếc.
Đã cầu hôn tôi rồi mà bạn trai vẫn bỏ chạy
Sau 7 tháng quen biết, anh đã ngỏ lời cầu hôn. (Ảnh minh họa)
Khó khăn lắm tôi mới có thể yêu vậy mà gặp ngay phải người như vậy khiến tôi chán nản, sau đó tôi cũng cố tìm kiếm cho mình một người đàn ông khác nhưng có lẽ duyên số chưa đến.
Tới tận 3 năm sau, khi chạm ngưỡng 30, tôi mới quen anh. Anh hơn tôi 3 tuổi, là trai tân, có địa vị xã hội. Anh nói, anh muộn vợ vì còn mải mê sự nghiệp, đến khi cần lấy vợ thì nhìn quanh chẳng còn aiđộc thân nữa. Gặp nhau, chúng tôi nhanh chóng thân thiết vì có cùng quan điểm sống. Sau 7 tháng quen biết, anh đã ngỏ lời cầu hôn tôi.
Khi tôi đang vui sướng chuẩn bị cho hôn lễ thì lại gặp phải chuyện không may. Hôm đó trên đường đi làm về, tôi bị va quẹt xe trầy xước một bên chân. Người yêu biết chuyện liền chạy xe tới đưa tôi đến bệnh viện sát trùng băng bó. Băng bó xong, tôi cũng nói với bác sĩ khám tổng quan cho tôi xem vì sao tin tuc dạo gần đây hay bị đau bụng và vùng xương chậu, ngồi lâu một chỗ rất khó chịu.
Tôi cứ tưởng mình bị mấy bệnh vặt vãnh do ít vận động thôi, nào ngờ xét nghiệm xong, bác sĩ thông báo cho tôi biết, tôi bị bệnh u nang buồng trứng, kích cỡ đã to cần phẫu thuật. Biết tin đó, tôi rất bất ngờ và có chút khủng hoảng. Người yêu vừa nghe tin thì liên tục hỏi bác sĩ về chuyện đời sống vợ chồng có gặp khó khăn gì không? Liệu tôi có thể có con?... Sau khi bác sĩ giải đáp hết thắc mắc cho anh, anh đưa tôi về mà không nói hay an ủi tôi lấy một lời.
nguồn: tintuc.vn

Thứ Ba, 15 tháng 9, 2015

Dù sao cô ấy cũng sắp chết rồi!

Tôi và chồng yêu nhau 3 năm rồi hanh phuc gia dinh mới đi đến hôn nhân. Chúng tôi cùng nhau trải qua đủ mọi thời kì khủng hoảng của tình yêu cho đến khi kết hôn, nên thấu hiểu mọi giá trị của việc chung sống thì phải nhân nhượng và đề cao yếu tố nào trong hôn nhân ngoài việc lấy tình yêu làm nền tảng.
Trước tôi, anh cũng có vài mối tình. Anh cũng chia sẻ hết, chẳng giấu tôi điều gì. Tôi thì vốn nghĩ đó là quá khứ trước tôi, anh và tôi thậm chí là hai người xa lạ thì ghen với tình cũ mà làm gì? Vậy nên tôi thoải mái với việc anh chia sẻ về những người phụ nữ đi qua đời anh và để lại trong lòng anh những vương vấn ra sao…
Có một cô tên Lan là người con gái mà anh yêu nhất, vì sự hiểu lầm mà hai người xa nhau, anh nói anh vẫn day dứt vì từ khi chia tay, anh chưa một lần gặp lại để có cơ hội nói lời xin lỗi cô ấy cho thanh thản, đó là điều mà anh nuối tiếc nhất.
Tôi nghe chuyện anh kể thì cũng chỉ biết vậy, tuyệt nhiên không thấy buồn phiền gì cho dù anh nói anh vẫn còn nuối tiếc với người ta. Ngay cả với bản thân tôi cũng vậy, khi chia tay mối tình trước anh, tôi cũng phải mất một thời gian dài để cân bằng lại cảm xúc trong lòng mình, cho đến khi tình cũ đi lấy vợ thì lòng tôi mới ráo hoảnh được, thế nhưng ngay cả đã không còn gì với nhau, trong lòng tôi đôi khi vẫn nghĩ về những kỉ niệm đẹp giữa tôi và tình cũ, chỉ nghĩ thôi không phải nuối tiếc hay mơ mộng đứng núi này trông núi nọ gì cả. Luận từ bản thân mình mà ra, tôi đã hết yêu mà vẫn còn nhớ thì làm sao hai con người vì hiểu lầm mà xa nhau không khỏi day dứt, nuối tiếc?
tinh cu 1
Ảnh minh họa
 
Lấy nhau, mọi việc vẫn bình an, chúng tôi không có hanh phuc gia dinh nhiều điều phiền muộn trong cuộc sống bởi tôi và chồng đều có những nguyên tắc riêng và đã nói trước với nhau trước khi chung sống, cả hai cũng là người biết nghĩ cho nhau, thế nên chúng tôi hạnh phúc và bình an.
Thời gian này anh bận việc nhiều hơn và tôi cũng vậy nên cả hai ít có thời gian dành cho nhau, có những khi cả hai về nhà hỏi thăm nhau vài câu rồi lăn ra ngủ, chúng tôi chưa có con nên mọi chuyện cũng không quá khắt khe với nhau, đôi khi cũng nên cho nhau một khoảng trời riêng, ngay cả đã là vợ chồng.
Chỉ là cho đến khi tôi thấy anh khang khác, tuy chồng vẫn quan tâm đến tôi, nói lời yêu thương hàng ngày nên bằng linh cảm của phụ nữ, tôi có cảm giác như anh đang có gì giấu tôi, anh cứ bồn chồn, lo lắng, cứ mỗi khi có điện thoại là anh lại đi ra ngoài nghe, một việc mà trước đây chưa bao giờ anh làm. Anh đi sớm về muộn với tần suất dày đặc trong khi tôi biết công việc của anh dù có bận rộn đến mấy cũng không thể choán hết thời gian của anh như vậy được, hẳn nhiên là có chuyện không ổn…
Tôi có hỏi chuyện ý tứ xem phản ứng tin tuc của anh ra sao thì y như rằng anh chối bay chối biến và thậm chí còn phản kháng lại tôi, một người không có tật làm sao lại giật mình? Và tôi biết, có thể anh đã có người đàn bà khác.
nguồn: tintuc.vn

Chủ Nhật, 13 tháng 9, 2015

Người tình trong mộng ảo và bài học nhớ đời

Là gái tỉnh lẻ nhưng chị may mắn được trời phú cho gương mặt ưa nhìn cộng với dáng hình cân đối. Đã thế, ở chị còn hội tụ chút thông minh, chút hài hước và chút vô tư lãng mạn. Nên ngay từ khi lên thành phố chị đã được nhiều anh vốn là "con ruột" nơi đây tán tỉnh rồi đem lòng yêu thương.

Sau vài ba mối tình lãng mạn chớp nhoáng hanh phuc gia dinh thời sinh viên, ra trường đi làm chị đem lòng yêu anh - một chàng trai gốc thành phố, người mà đã quyết tâm theo đuổi chị hơn nửa năm nay. Khi yêu, người ta thường làm mọi điều có thể để nhận được cái gật đầu của đối phương. Anh cũng không phải là trường hợp ngoại lệ. Anh không đẹp trai nhưng anh lại kiên trì "trồng cây si". Biết chị thích lãng mạn, anh thường nghĩ ra những "chiêu trò" lãng mạn để lấy lòng chị.

Ngày chị bước vào lễ đường cùng anh bạn bè, gia đình ai cũng mừng cho chị vì chị lấy được trai thành phố lại còn lãng mạn ga lăng và yêu chị thật lòng. Thời gian đầu họ sống với nhau rất hạnh phúc nhưng dần dần khi vợ chồng đã trở nên quen thuộc với nhau, những lạng mạn ngày đầu cũng nhạt phai. Anh không còn lãng mạn hò hẹn cùng chị vào những ngày cuối tuần hay những ngày lễ anh cũng quên không tặng quà cho chị. Khô khan đã đành, anh lại là dân kinh doanh buôn bán suốt ngày làm việc với tiền nên anh sống có phần thực dụng và hơi vô tâm. Anh mải miết chạy theo những món hời rồi đem về cho chị rất nhiều tiền nhưng cái chị cần là sự quan tâm, săn sóc.

Ngay cả khi chị có bầu, nghén ngẩm, mệt mỏi anh cũng chẳng ân cần hỏi han, không tự tay mua nổi cho chị món chị thèm mà chỉ biết đưa tiền rồi bảo: "Em cầm tiền, thèm gì thì mua mà ăn". Chị bắt đầu thấy chán anh. Chị chán cuộc sống xa hoa nhưng thiếu thốn tình cảm. Nhiều lần chị muốn cùng chồng đi đây đó để "hâm nóng tình cảm", sống lại những giây phút nồng nàn như thuở mới yêu nhưng anh lại lấy lí do bận này bận nọ rồi thẳng thắn khước từ.

cu-phot-nho-doi-cho-nguoi-dan-ba-co-y-dinh-bo-chong-chay-theo-nguoi-trong-mong_5ff81af6d8
Ảnh minh họa

Công việc văn phòng của chị vốn nhàn hạ, về nhà mọi việc đã có osin làm hết nên quỹ thời gian rảnh của chị khá nhiều. Chồng chị thì đi làm miết, bạn bè chị ai cũng bận bịu vui vầy với gia đình nhỏ của họ, bố mẹ thì ở tận dưới quê chị chẳng biết trò chuyện tâm sự cùng ai. Chị giải khuây bằng cách lên mạng, kết bạn rồi làm quen. Trời xui đất khiến thế nào hanh phuc gia dinh lại có một anh chàng thấy hình avatar của chị xinh xắn nên vào làm quen. Lúc đầu nghĩ là chat cho vui để giết thời gian nhưng ai ngờ rằng càng lâu lại càng lún sâu.

Kể từ khi quen anh chàng này trên mạng chị cảm thấy đời mình như được tái sinh thêm một lần nữa. Chị vui vì nhận được quan tâm dù chỉ bằng những tin nhắn reply lúc chát chít, những lời nói hoa lá và cả những bài thơ, những dòng trạng thái đầy lãng mạn mà anh ấy gửi cho chị. Chị coi anh là chốn để trút bầu tâm sự, chị kể cho anh ấy nghe tất cả mọi điều trong cuộc sống và kì lạ thay lúc nào chị cũng nhận được những lời động viên không thể khéo léo hơn được nữa. Rồi chị đem lòng yêu anh. Trong khi anh cũng nói rất yêu chị dù biết chị đã có chồng và đang mang thai ở tháng thứ 6.

Có niềm vui mới, chị không còn đoái hoài gì tới chồng mình nữa. Chị chẳng còn than thở buồn chán như trước đây. Chồng chị muốn đi đâu, làm gì cũng được. Ngược đời thay, giờ chị chỉ mong chồng mình càng bận bịu càng tốt để chị có thời gian dành cho người tình trong mộng.

Dù chưa một lần gặp mặt vì nhân tình qua mạng ở Hà Nội, trong khi đó chị đang ở TP. Hồ Chí Minh nhưng chị vẫn rất tin tưởng anh ta. Bản thân chị muốn gặp anh ấy lắm rồi nhưng do đang mang thai nên không tự tin lắm và hai người hứa hẹn với nhau sau khi chị sinh con xong nhất định sẽ gặp nhau.

Nghe nhân tình dụ dỗ: "Em cứ sinh con xong hoặc là gửi về ngoại hoặc là cả hai mẹ con ra đây với anh, anh hứa sẽ coi đó như là đứa con của mình. Rồi chúng ta sẽ có những tháng ngày hạnh phúc""Dù chưa gặp em nhưng anh biết em là người con gái tuyệt vời và em sinh ra là để dành cho anh", "Anh không quan tâm việc em có chồng rồi hay chưa, anh yêu em và anh sẽ cho em một cuộc sống đúng nghĩa"... Chị nghe mà sướng trong lòng.

Rồi 9 tháng 10 ngày cũng đến, chị hạ sinh một cô công chúa xinh xắn đáng yêu. Mấy ngày bận bịu với con nhỏ lại có chồng ở bên chị không có thời gian và không dám lên mạng nói chuyện với người tình. Chị nhớ anh ta đến phát rồ và tin rằng anh ấy cũng đang rất nhớ chị. Đang ấp ủ dự định bỏ chồng, gửi con về ngoại chạy theo nhân tình thì chị nhận được tin nhắn của anh ta: "Xin lỗi nhé cô em, em nghĩ sao một người trai tráng như tôi lại đi yêu một kẻ nạ dòng. Tỉnh mộng đi và sống thật tốt với chồng và con. Tôi làm thế là vì người yêu tôi cũng đã từng bỏ tôi chạy theo nhân tình. Tôi ghét tất cả những người phụ nữ lăng loàn không chung thủy. Hi vọng đây là một bài học cho em. Hãy trân trọng những gì mình đang có cô em nhé!".

Đọc xong tin nhắn tin tuc tay chân chị run lẩy bẩy. Thật may là chồng chị chưa hề biết chuyện gì và thật may là trò chơi của anh ta dừng lại đúng lúc không thì chị sẽ mất tất cả. Nhìn chồng nựng đứa con gái nhỏ nhắn chị thầm cảm ơn gã nhân tình ảo đã cho chị một bài học nhớ đời. Tình yêu chẳng phải lúc nào cũng được nồng thắm như ngày đầu, sự lãng mạn khi xưa đã biến thành một vẻ lãng mạn kiểu khác mà chị đã không nhận ra.
nguồn: tintuc.vn

Thứ Ba, 8 tháng 9, 2015

Sau 5 mối tình, tôi vẫn không thể bước lên xe hoa

Tôi 28 tuổi, ngoại hình khá, công việc tốt, và đang có tư tưởng muốn lấy chồng. Thế nhưng, thật không thể tin nổi, tôi đã tìm khắp nơi, quen biết cả trăm người, đồng ý yêu tới 5 chàng trai mà vẫn không thể tìm được người có thể lấy làm chồng.
Tôi không phải người cầu toàn, nhưng chồng tôi chí ít cũng phải đảm bảo được một số vấn đề cho cuộc sống hôn nhân. Chẳng hạn, đảm bảo chung thủy, kinh tế vững chắc, có trách nhiệm, biết cách đối nội đối ngoại… Tôi nghĩ, những tiêu chuẩn này không phải là cao, vậy mà sao để tìm hanh phuc gia dinh được trong thời buổi này lại khó đến vậy. Người đàn ông có cái này thì tự nhiên khiếm khuyết cái kia, thành ra… tôi ế là vì thiếu người tử tế để lấy làm chồng.
Với mỗi người đàn ông, tôi kết giao ngắn nhất cũng được vài tháng. Vì tôi nghĩ, thời gian dài mới bộc lộ bản chất thật, không vội gì tôi sớm kết luận người đó tốt hay xấu. Thế nhưng, ai cũng làm tôi phải thất vọng tràn trề và cho "out" khỏi danh sách sớm.
Người đầu tiên tôi quen (tính theo kiểu yêu để lấy chồng chứ không phải những mối tình lãng mạn thuở học sinh sinh viên), là cậu bạn học cùng thời đại học. Cậu ấy không đẹp trai, nhìn thấp và mập, nhưng nhà giàu, ra trường là vào làm quản lý trong công ty của bố. Khi còn trẻ, tôi nghĩ về kinh tế đầu tiên, nên tôi "nhắm" ngay cậu ấy. Sau hai tuần chủ động theo đuổi, cậu ấy cũng đáp lại tôi.
Chúng tôi yêu đương được hơn một năm thì tôi bắt đầu chán ngấy người bạn trai này. Đầu tiên là việc cậu ấy không am hiểu tâm lý phụ nữ, bận rộn quá mức, không biết lãng mạn là gì, sau rồi tôi phát hiện ra cậu ta luôn tỏ vẻ ta đây có tiền, thích gì được nấy, chẳng coi trọng người bạn gái là tôi. Vì thế, tôi chủ động chia tay.
lay-chong
Yêu tới 5 chàng trai mà tôi vẫn không thể tìm được người có thể lấy làm chồng. (Ảnh minh họa)
Sau đó không lâu, một đồng nghiệp trong công ty theo đuổi tôi. Anh này ngoại hanh phuc gia dinh hình ưa nhìn, công việc với thu nhập tốt. Những ngày đầu mới quen, ngày nào anh ta cũng nhắn tin gọi điện, đưa đón tôi đi ăn, đi làm. Tôi cảm thấy rất được quan tâm nên cũng thích thú và mong chờ một kết thúc đẹp. Quen và yêu nhau tới tháng thứ 9 thì một sự việc khiến tôi thay đổi cái nhìn về anh chàng.
Trong một lần đi ăn, vì tôi đến trước và quá đói nên đã gọi món trước mà không chờ anh ta. Tôi biết đây là phép thiếu lịch sự, nhưng nếu đã xác định cưới thì tôi chẳng cần giữ ý tứ làm gì. Vì sau này về làm vợ rồi, có lẽ việc tôi phải ngồi ăn cơm trước là không tránh khỏi.
Tôi đang ăn thì anh chàng tới, tôi giải thích lý do mình làm vậy, anh chàng cười nói không sao. Nhưng trong bữa ăn, anh ta liên tục hất với gẩy đũa những thứ anh ta không thích, thái độ tỏ ra cau có và khó chịu. Từ sau hôm đó, để ý kỹ tôi mới nhận ra, anh ta rất thích áp đặt, có phần gia trưởng và luôn muốn bạn gái phải chiều theo ý mình. Tôi ngẫm nghĩ, giờ mới yêu đương đã vậy, thế khi về làm vợ anh ta, chắc tôi sống cảnh chèn ép. Vì vậy, lại lần nữa tôi chủ động chia tay vì biết không thể lấy chồng như thế được.
Người thứ ba, người thứ tư đến cũng nhanh và rồi chia tay cũng nhanh. Nguyên nhân vì anh chàng thứ ba nằng nặc đòi tôi vào khách sạn khi chúng tôi mới quen nhau được 3 tháng. Anh ta tuyên bố thẳng thừng: "Phải xem có hợp trong "chuyện ấy" không thì tiếp tục yêu đương. Không hợp thì chia tay sớm để khỏi sau này hối tiếc vì đã bỏ nhiều thời gian cho một mối quan hệ không thể tiến tới hôn nhân". Vì lời lẽ thẳng thắn đó, tôi cũng đã tạm biệt anh ta luôn để khỏi mất thời gian.
Người thứ tư thì tệ hơn, quen được 2 tháng, tôi ngỏ ý về nhà anh ta chơi. Sau vài lần từ chối, cuối cùng anh ta cũng đưa tôi về. Về quê, tôi giật mình khi thấy gia cảnh của anh ta hoàn toàn khác với những gì anh ta khoe khoang. Căn nhà ngói lụp xụp, mẹ anh ta vẫn đi làm ngoài đồng tới 11 giờ trưa mới về. Vậy nhưng anh ta lại khoe gia đình anh ta có đại lý điện tử điện lạnh, em trai đi du học Hàn Quốc…
Sau khi trở lại thành phố vài ngày, anh ta chủ động tin tuc đưa ra lời chia tay vì nghĩ không xứng với tôi. Đây là anh ta nói, chứ thực chất, tôi chẳng thể hiện gì cả. Tôi vẫn bình thường, khi anh ta nhắn tin cho thì tôi nhắn lại, anh ta hẹn đi ăn tối thì tôi đi, nhưng tôi sẽ trả tiền phần của mình. Tôi không muốn anh ta bỏ tiền ra cho tôi nữa, vì nghĩ tới người mẹ nghèo khổ của anh ta. Vậy mà anh ta hiểu lầm tôi.
nguồn: tintuc.vn

Tôi không thể ngờ vợ lại trơ trẽn đến thế!

25 tuổi tôi lấy vợ nhưng do vội vàng hanh phuc gia dinh không tìm hiểu kỹ nên sau khi cưới xong tôi đã hoàn toàn vỡ mộng. Cô ấy vừa lười, vừa bủn xỉn lại hỗn láo vô cùng. Chỉ sau 7 tháng kết hôn tôi đã không thể chịu nổi người vợ như thế và đã chủ động ly hôn. Lúc đó, chúng tôi chưa có con nên cũng không có gì ràng buộc lắm.
Tưởng lấy vợ xong ổn định cuộc sống, vậy mà tôi vẫn là cảnh sống độc thân. Đến tận gần 4 năm sau, gần 30 tuổi tôi mới lại có hứng thú với chuyện gia đình. Khi ấy, tôi quen vợ tôi bây giờ, người cũng có hoàn cảnh gần như tôi. Cô ấy cũng đã qua một đời chồng và có một con gái 3 tuổi. Chúng tôi quen nhau là do mai mối. 2 người có cùng cảnh ngộ nên dễ cảm thông và tới với nhau rất tự nhiên.
Đến khi gần cưới, vợ tôi mới tâm sự, cô ấy chia tay chồng cũ là do trong thời gian đi du học, anh ta có chuyện trai gái để vợ tôi biết được, cô ấy là người thẳng tính và lòng tự trọng cao nên đã chủ động ly hôn mà không cần nghe lời giải thích của chồng cũ.
Cô ấy còn nói, khi ly hôn rồi, định rằng sẽ không lấy chồng nữa mà ở lại nuôi con gái lớn khôn. Nhưng khi gặp tôi thì cô ấy lại muốn làm lại cuộc đời mình. Tôi thấy hạnh phúc vì điều đó. Vì yêu và thương vợ nên tôi cũng tạo điều kiện để cháu nhỏ không phải xa mẹ khi mới 3 tuổi. Tôi đã chủ động mở lời đón cả 2 mẹ con về cùng sống và cố gắng gần gũi thương yêu con bé để bù đắp phần nào sự thiệt thòi mà con bé phải chịu cảnh sống thiếu cha. Mặc dù bố mẹ tôi cũng không thoải mái lắm. Nhưng tôi vẫn quyết định làm theo ý mình.
Tôi không thể ngờ vợ mình lại trơ trẽn đến thế!
Những ngày sống chung, tôi cảm thấy vợ tôi rất cố gắng lấy lòng tôi. (Ảnh minh họa)
Những ngày sống chung, tôi cảm thấy vợ tôi rất cố gắng lấy hanh phuc gia dinh lòng tôi. Tôi nghĩ, có lẽ vì cô ấy cảm thấy biết ơn tôi đã cảm thông và san sẻ nỗi lòng với cô ấy như vậy. Cuộc sống mới của 3 người chúng tôi cứ thế êm ả trôi đi. Nếu được yên bình như thế thì thật tốt. Chẳng ngờ rồi cũng có ngày sóng gió nổi lên.
Tái hôn được gần năm, chồng cũ của vợ tôi về nước. Anh ta thường xuyên liên lạc với vợ tôi để được thăm con. Tôi biết chuyện và cũng rất thoải mái trong việc này, kể cả việc vợ trò chuyện nhiệt tình với chồng cũ tôi cũng không ý kiến gì, chỉ đơn giản nghĩ đó chỉ là phép lịch sự. Vì lúc đó tôi đoán, vợ tôi cũng chẳng thoải mái gì khi gặp lại người phản bội như anh ta. Nào ngờ, cái mà tôi tưởng là "lịch sự xã giao" ấy lại có ngày cướp đi hạnh phúc của tôi.
Có đứa bé làm cầu nối, dường như họ liên lạc, trò chuyện với nhau dễ dàng hơn để rồi họ nối lại tình xưa tự bao giờ tôi không hay biết. Hôm đó, tôi báo vợ về muộn vì phải đi tiếp khách, nhưng cuộc hẹn bị hoãn nên về nhà sớm hơn dự định.
Vừa về tới cổng, tôi đã nghe được tiếng thủ thỉ tâm sự phát ra từ phía trong sân nhà: "Chồng ơi! Cả tuần không gặp rồi, lần này em cho con về ngoại để vợ chồng tin nhanh mình ra ngoại thành một ngày nhé!". Tận tai tôi nghe được những lời ong bướm đó của vợ, tôi thật không thể tưởng tượng nổi nữa. Hóa ra, vợ tôi còn có thể lẳng lơ đến thế mà tôi không hay biết.