Hiển thị các bài đăng có nhãn tình yêu. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn tình yêu. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Sáu, 18 tháng 9, 2015

Cầu hôn tôi rồi mà bạn trai vẫn bỏ chạy

Cuộc đời tôi là chuỗi những hanh phuc gia dinh đau khổ nối tiếp những buồn thương không lối thoát. Lên 3 tuổi bố mẹ ly dị, tuổi thơ của tôi phải sống cùng cha dượng - một con người tàn ác, không có tình người. Học xong Phổ thông tôi thi đỗ vào một trường Cao đẳng và được lên Hà Nội học. Thời gian đi học, tôi phải vất vả đi làm thêm để trang trải sinh hoạt phí.
Cuộc sống cứ thế lận đận trôi đi, mải lo toan cuộc sống khiến tôi quên mất cả việc yêu đương, bạn trai bạn gái. Ra trường và có được một công việc với mức lương tạm ổn với tôi như thế được coi là may mắn.
Rồi tận 27 tuổi tôi mới biết thế nào gọi là yêu. Người tôi yêu lúc đó là một anh hơn tôi 9 tuổi, đi xuất khẩu lao động Hàn Quốc mới về nước được hơn một năm. Chúng tôi quen nhau qua bạn bè giới thiệu và tôi cũng sẵn lòng thử trao trái tim mình cho người đàn ông lớn tuổi đó. Ai cũng biết chuyện tình nào rồi cũng phải đi đến hồi kết, hoặc chia tay hoặc làm đám cưới nhưng tôi không nghĩ chuyện đó lại đến nhanh đến thế.
Không biết vì lý do gì mà anh vội vàng tôi khi tình yêu mới chỉ bắt đầu chưa đầy 2 tháng trời. Có chút lo lắng với tình yêu chóng vánh đó nên tôi đã nói bạn trai cho tôi thêm thời gian suy nghĩ. Thế nhưng người hanh phuc gia dinh  yêu không để cho tôi chút thời gian nào, anh lập tức chia tay tôi không thương tiếc.
Đã cầu hôn tôi rồi mà bạn trai vẫn bỏ chạy
Sau 7 tháng quen biết, anh đã ngỏ lời cầu hôn. (Ảnh minh họa)
Khó khăn lắm tôi mới có thể yêu vậy mà gặp ngay phải người như vậy khiến tôi chán nản, sau đó tôi cũng cố tìm kiếm cho mình một người đàn ông khác nhưng có lẽ duyên số chưa đến.
Tới tận 3 năm sau, khi chạm ngưỡng 30, tôi mới quen anh. Anh hơn tôi 3 tuổi, là trai tân, có địa vị xã hội. Anh nói, anh muộn vợ vì còn mải mê sự nghiệp, đến khi cần lấy vợ thì nhìn quanh chẳng còn aiđộc thân nữa. Gặp nhau, chúng tôi nhanh chóng thân thiết vì có cùng quan điểm sống. Sau 7 tháng quen biết, anh đã ngỏ lời cầu hôn tôi.
Khi tôi đang vui sướng chuẩn bị cho hôn lễ thì lại gặp phải chuyện không may. Hôm đó trên đường đi làm về, tôi bị va quẹt xe trầy xước một bên chân. Người yêu biết chuyện liền chạy xe tới đưa tôi đến bệnh viện sát trùng băng bó. Băng bó xong, tôi cũng nói với bác sĩ khám tổng quan cho tôi xem vì sao tin tuc dạo gần đây hay bị đau bụng và vùng xương chậu, ngồi lâu một chỗ rất khó chịu.
Tôi cứ tưởng mình bị mấy bệnh vặt vãnh do ít vận động thôi, nào ngờ xét nghiệm xong, bác sĩ thông báo cho tôi biết, tôi bị bệnh u nang buồng trứng, kích cỡ đã to cần phẫu thuật. Biết tin đó, tôi rất bất ngờ và có chút khủng hoảng. Người yêu vừa nghe tin thì liên tục hỏi bác sĩ về chuyện đời sống vợ chồng có gặp khó khăn gì không? Liệu tôi có thể có con?... Sau khi bác sĩ giải đáp hết thắc mắc cho anh, anh đưa tôi về mà không nói hay an ủi tôi lấy một lời.
nguồn: tintuc.vn

Thứ Ba, 8 tháng 9, 2015

Sau 5 mối tình, tôi vẫn không thể bước lên xe hoa

Tôi 28 tuổi, ngoại hình khá, công việc tốt, và đang có tư tưởng muốn lấy chồng. Thế nhưng, thật không thể tin nổi, tôi đã tìm khắp nơi, quen biết cả trăm người, đồng ý yêu tới 5 chàng trai mà vẫn không thể tìm được người có thể lấy làm chồng.
Tôi không phải người cầu toàn, nhưng chồng tôi chí ít cũng phải đảm bảo được một số vấn đề cho cuộc sống hôn nhân. Chẳng hạn, đảm bảo chung thủy, kinh tế vững chắc, có trách nhiệm, biết cách đối nội đối ngoại… Tôi nghĩ, những tiêu chuẩn này không phải là cao, vậy mà sao để tìm hanh phuc gia dinh được trong thời buổi này lại khó đến vậy. Người đàn ông có cái này thì tự nhiên khiếm khuyết cái kia, thành ra… tôi ế là vì thiếu người tử tế để lấy làm chồng.
Với mỗi người đàn ông, tôi kết giao ngắn nhất cũng được vài tháng. Vì tôi nghĩ, thời gian dài mới bộc lộ bản chất thật, không vội gì tôi sớm kết luận người đó tốt hay xấu. Thế nhưng, ai cũng làm tôi phải thất vọng tràn trề và cho "out" khỏi danh sách sớm.
Người đầu tiên tôi quen (tính theo kiểu yêu để lấy chồng chứ không phải những mối tình lãng mạn thuở học sinh sinh viên), là cậu bạn học cùng thời đại học. Cậu ấy không đẹp trai, nhìn thấp và mập, nhưng nhà giàu, ra trường là vào làm quản lý trong công ty của bố. Khi còn trẻ, tôi nghĩ về kinh tế đầu tiên, nên tôi "nhắm" ngay cậu ấy. Sau hai tuần chủ động theo đuổi, cậu ấy cũng đáp lại tôi.
Chúng tôi yêu đương được hơn một năm thì tôi bắt đầu chán ngấy người bạn trai này. Đầu tiên là việc cậu ấy không am hiểu tâm lý phụ nữ, bận rộn quá mức, không biết lãng mạn là gì, sau rồi tôi phát hiện ra cậu ta luôn tỏ vẻ ta đây có tiền, thích gì được nấy, chẳng coi trọng người bạn gái là tôi. Vì thế, tôi chủ động chia tay.
lay-chong
Yêu tới 5 chàng trai mà tôi vẫn không thể tìm được người có thể lấy làm chồng. (Ảnh minh họa)
Sau đó không lâu, một đồng nghiệp trong công ty theo đuổi tôi. Anh này ngoại hanh phuc gia dinh hình ưa nhìn, công việc với thu nhập tốt. Những ngày đầu mới quen, ngày nào anh ta cũng nhắn tin gọi điện, đưa đón tôi đi ăn, đi làm. Tôi cảm thấy rất được quan tâm nên cũng thích thú và mong chờ một kết thúc đẹp. Quen và yêu nhau tới tháng thứ 9 thì một sự việc khiến tôi thay đổi cái nhìn về anh chàng.
Trong một lần đi ăn, vì tôi đến trước và quá đói nên đã gọi món trước mà không chờ anh ta. Tôi biết đây là phép thiếu lịch sự, nhưng nếu đã xác định cưới thì tôi chẳng cần giữ ý tứ làm gì. Vì sau này về làm vợ rồi, có lẽ việc tôi phải ngồi ăn cơm trước là không tránh khỏi.
Tôi đang ăn thì anh chàng tới, tôi giải thích lý do mình làm vậy, anh chàng cười nói không sao. Nhưng trong bữa ăn, anh ta liên tục hất với gẩy đũa những thứ anh ta không thích, thái độ tỏ ra cau có và khó chịu. Từ sau hôm đó, để ý kỹ tôi mới nhận ra, anh ta rất thích áp đặt, có phần gia trưởng và luôn muốn bạn gái phải chiều theo ý mình. Tôi ngẫm nghĩ, giờ mới yêu đương đã vậy, thế khi về làm vợ anh ta, chắc tôi sống cảnh chèn ép. Vì vậy, lại lần nữa tôi chủ động chia tay vì biết không thể lấy chồng như thế được.
Người thứ ba, người thứ tư đến cũng nhanh và rồi chia tay cũng nhanh. Nguyên nhân vì anh chàng thứ ba nằng nặc đòi tôi vào khách sạn khi chúng tôi mới quen nhau được 3 tháng. Anh ta tuyên bố thẳng thừng: "Phải xem có hợp trong "chuyện ấy" không thì tiếp tục yêu đương. Không hợp thì chia tay sớm để khỏi sau này hối tiếc vì đã bỏ nhiều thời gian cho một mối quan hệ không thể tiến tới hôn nhân". Vì lời lẽ thẳng thắn đó, tôi cũng đã tạm biệt anh ta luôn để khỏi mất thời gian.
Người thứ tư thì tệ hơn, quen được 2 tháng, tôi ngỏ ý về nhà anh ta chơi. Sau vài lần từ chối, cuối cùng anh ta cũng đưa tôi về. Về quê, tôi giật mình khi thấy gia cảnh của anh ta hoàn toàn khác với những gì anh ta khoe khoang. Căn nhà ngói lụp xụp, mẹ anh ta vẫn đi làm ngoài đồng tới 11 giờ trưa mới về. Vậy nhưng anh ta lại khoe gia đình anh ta có đại lý điện tử điện lạnh, em trai đi du học Hàn Quốc…
Sau khi trở lại thành phố vài ngày, anh ta chủ động tin tuc đưa ra lời chia tay vì nghĩ không xứng với tôi. Đây là anh ta nói, chứ thực chất, tôi chẳng thể hiện gì cả. Tôi vẫn bình thường, khi anh ta nhắn tin cho thì tôi nhắn lại, anh ta hẹn đi ăn tối thì tôi đi, nhưng tôi sẽ trả tiền phần của mình. Tôi không muốn anh ta bỏ tiền ra cho tôi nữa, vì nghĩ tới người mẹ nghèo khổ của anh ta. Vậy mà anh ta hiểu lầm tôi.
nguồn: tintuc.vn

Thứ Tư, 26 tháng 8, 2015

Em gái đề nghị tôi nhường lại bạn trai

em-gai-ruot-de-nghi-nhuong-ban-trai
hanh phuc gia dinh chia sẻ: Tôi 32 tuổi, là trưởng phòng hành chính nhân sự cho một công ty Nhật, có thu nhập thuộc loại khá, bố mẹ đều là cán bộ công chức nhà nước. Trên tôi có một anh trai đã lập gia đình và ở riêng, hiện tôi ở cùng bố mẹ và em gái.

Tôi có 5 năm du học ở Nhật trước khi trở về Việt Nam làm việc. Trong những năm tháng xa nhà tôi đã quen anh. Anh hơn tôi hai tuổi, chín chắn trong suy nghĩ và sống hết sức có trách nhiệm. Tôi dần cuốn hút bởi tính cách của anh và rồi tình yêu đến với chúng tôi.

Anh quan tâm, săn sóc tôi chu đáo, bên anh tôi có cảm giác rất bình yên và hạnh phúc. Chúng tôi đã có 7 năm quen biết và yêu thương nhau nhưng chưa bao giờ đi quá giới hạn. Cả tôi và anh đều có cơ hội ở lại Nhật làm việc nhưng chúng tôi lại quyết định sẽ trở về Việt Nam.

Anh nhanh chóng được đề bạt và thăng tiến trong công việc, còn tôi cũng có chỗ đứng riêng cho mình, không phải phụ thuộc kinh tế vào bố mẹ hay bất kỳ ai.

Bố mẹ tôi rất quý anh, xem anh như con cái trong nhà. Mặc dù anh có vị trí cao trong công việc nhưng rất giỏi việc lặt vặt trong nhà. Anh có thể giúp bố tôi sửa ống nước hay giúp mẹ lắp bóng đèn mới thay cho cái cũ trong nhà bếp.

Anh cũng quan tâm em gái tôi và thường chỉ dạy cho em những bài toán khó ở trường mỗi khi có thời gian rảnh. Vì bố muốn có thêm con nên mẹ sinh em khi chúng tôi đã lớn, bởi vậy em nhỏ hơn tôi tới 14 tuổi, giờ mới học lớp 12.

Cả tôi và anh đều không thể biết rằng chính sự gần gũi ấy lại đang là nguyên nhân làm mọi việc trở nên rắc rối và bế tắc. Trước tôi cũng không để ý lắm nhưng dần dần thấy thái độ của em rất lạ.

Em hết sức mừng vui mỗi khi anh tới nhà nhưng lại tỏ ra khó chịu khi anh dành cho tôi những cử chỉ thân mật, âu yếm. Em cũng có thể cáu gắt bất cứ khi nào mỗi lúc tôi nhắc về anh, điều mà trước nay chưa từng xảy ra.

Chị em chúng tôi vốn rất thân thiết, chưa từng xảy ra xích mích cự cãi. Một lần em mượn laptop của tôi để vào trang Facebook, cứ thế em để chế độ duy trì đăng nhập. Tôi hoảng hồn khi thấy dòng status của em "Trời ơi, mình phải làm sao đây. Sao mình có thể yêu anh H chứ. Chị mình mà biết thì...".

Rồi hàng trăm câu hỏi cứ dồn dập tới, anh H là ai? Hay em yêu ai mà sợ mình cấm? Tuyệt nhiên tôi không thể nghĩ người mà em đang nhắc tới là anh.

Tôi gọi em để nói về những điều mình đã nhìn thấy thì em chối biến, nói chỉ viết cho vui thôi, làm gì yêu ai đâu mà kể. Rồi những cuộc hẹn hò, xem phim của chúng tôi luôn khiến em khó chịu.

Sau đó em kiếm cớ làm cho máy tính hư, treo máy, hay lôi hàng tá câu hỏi để được anh giảng giải, có cớ gặp anh. Nếu anh bận việc không tới là hờn dỗi mấy ngày. Mọi việc anh đều hỏi tôi, thắc mắc sao dạo này em lạ quá, còn chọc tôi "hay em ấy ghen". Rồi cả hai chúng tôi cùng cười với ý nghĩ ngô nghê đó. Trong lúc cả tôi và anh đang cố tìm ra nguyên nhân vì sao em lại cư xử lạ như vậy  hanh phuc gia dinh thì nhận được điện thoại của bố nói về nhà gấp vì em có chuyện.

Tôi chạy về nhà gặp em trong bộ dạng say mèm, em đang gào khóc, chỉ vào mặt tôi nói "Chị là ai mà luôn may mắn, được đi du học. Chị có tất cả, nhà, xe, và anh ấy nữa", em nói nhiều lắm. Rồi em nói "Chị có thể buông anh ấy ra để cho em cơ hội không? Em biết anh không yêu em, chỉ coi em là em gái thôi. Trong lòng anh chỉ yêu chị nhưng nếu chị bỏ anh thì em sẽ có cách làm cho anh phải yêu em". Tôi dường như đứng không vững nữa. Em tôi đây ư? Chuyện gì xảy ra thế này?

Tôi những tưởng em chỉ nói thế trong cơn say nhưng không, khi tỉnh dậy em vẫn một mực nói thế, nói nếu không có anh ấy em sẽ chết, coi chị có sống hạnh phúc được không? Rồi em chẳng chịu ăn gì hết dù tôi và anh khuyên răn đủ điều. Em cứ thế, tự nhốt mình trong phòng.

Khi ngồi viết những dòng này tâm trạng tôi thực sự rối bời. Tôi phải làm sao để có thể kéo em mình ra khỏi tình trạng này? Hôm qua tôi còn nói với anh, chuyện này không thể kéo dài được, hay chúng ta cứ làm theo ý con bé rồi từ từ giải thích nhưng nhất định anh không chịu.

Anh nói tình yêu không phải trò chơi, cũng không thể đưa nó ra làm trò đùa hay vật để hy sinh đánh đổi. Anh chỉ coi em ấy là em gái, sao em lại bắt anh bỏ em để yêu em ấy. Em đừng nghĩ thế là cao thượng, đó chính là ích kỉ đấy, từ từ rồi em ấy sẽ hiểu, đừng nói thêm lần nào về ý định này nữa.

Anh nói với tôi: "Em không được nhượng bộ hay yếu mềm, như vậy là hại em ấy chứ không phải thương. Rồi thời gian sẽ cho em ấy bình tâm lại. Nhiệm vụ của em ấy giờ là học chứ không phải yêu đương".

Cho dù những điều tin tuc anh nói tôi đều hiểu hết nhưng cũng hết sức lo lắng, có khi nào em làm điều dại dột không. Tôi rất lo sợ nên cả ngày cùng mẹ thay phiên nhau ở bên em. Tôi thực sự mệt mỏi quá, xin cho tôi vài lời khuyên để có thể giúp em gái và bản thân mình nữa. Chân thành cảm ơn mọi người đã chia sẻ cùng tôi.
nguồn: tintuc.vn

Thứ Sáu, 14 tháng 8, 2015

Tôi đã yêu nhầm "hồ ly" giỏi diễn kịch và nhiều mánh khóe

Theo hanh phuc gia dinh chia sẻ: Tôi quen cô ấy khi cả hai cùng tham dự một khóa học tiếng Nhật. Cô ấy rất mạnh bạo, đôi lúc còn bị người khác chê là hơi vô duyên. Nhưng trong mắt tôi thì vô cùng có duyên. Tuy bề ngoài tôi cao to, vẫn được bạn bè khen là “sát gái”, nhưng tôi lại rất ít nói và hay bị đỏ mặt mỗi khi đối diện với con gái. Còn cô ấy có thể nói liên tục, đủ loại đề tài khiến mỗi khi gặp nhau, không khí luôn vui vẻ. Thế nên tôi cảm thấy tôi và cô ấy rất hợp nhau.
Chúng tôi cứ thế yêu nhau như lẽ bình thường. 2 tuần sau tỏ tình thì cô ấy đồng ý gần gũi. Thú thật là tuy 25 tuổi nhưng đây cũng là lần đầu tiên tôi được thoải mái với một cô gái. Vì việc này mà tôi sung sướng tới mức đêm ngủ cũng phải cười.
Đến khi kỷ niệm yêu nhau được 1 tháng, tôi thử rủ cô ấy vào khách sạn. Sau vài lời từ chối vu vơ thì cô ấy cũng nhận lời. Tôi hơi choáng và không nghĩ cô ấy nhận lời nhanh như vậy nên hỏi lại “Em chắc chứ. Không hối hận chứ?” Cô ấy cười nói “Tại em yêu anh”.
ho ly 1
Chúng tôi cứ thế yêu nhau như lẽ thường tình. (Ảnh minh họa)
 
Tối đó, hai đứa lén lút đi taxi vào một khách sạn 4 sao, đòi thuê phòng cao nhất để ngắm ánh đèn thành phố trước khi qua đêm với nhau cho lãng mạn. Vừa đóng cửa phòng, cô ấy đã chủ động ôm hôn tôi. Sự chủ động đó hoài nghi cô ấy đã từng làm việc này nhiều lần...
Sau đó cô ấy bảo tôi đi tắm cho sạch sẽ. Tôi hí hửng vào phòng tắm, khoảng 15 phút sau bước ra thì không thấy cô ấy đâu. Cứ ngỡ chờ đợi lâu, cô ấy ra ngoài ngắm cảnh tôi toan hòng lấy điện thoại gọi cho cô ấy thì chỉ thấy tiếng chuông đổ dài. Sau cuộc gọi thứ 3, đến cuộc gọi thứ 4 thì đầu dây bên kia không còn đổ chuông nữa mà chỉ có giọng nói của tổng đài viên thông báo thuê bao không liên lạc được. Tôi ngơ ngác không hiểu chuyện gì, ngẫm nghĩ một chút, tôi vơ vội chiếc quần dài kiểm tra thì chỉ thấy chiếc ví rỗng tuếch. Xấp tiền bên trong tôi dự định trả tiền phòng và đưa cô ấy đi chơi trong vài ngày tới đã không cánh mà bay. Đến lúc này thì tôi hiểu mình đã bị một cô "yêu nữ" tung mánh khóe yêu đương để "lột" tiền nhẹ bẫng.
Tối hôm đó, tôi nằm nghĩ mãi không hiểu sao mình lại có thể bị lừa như vậy. Trong lòng tôi vừa tức vừa giận, vừa cảm thấy thương bản thân mình ngốc nghếch, tin lầm, yêu lầm người.
Sáng hôm sau, tôi vội vã tới lớp học thêm tiếng Nhật đó hỏi tìm người. Nhưng lời khai đăng ký chỉ có tên của cô ả và địa chỉ nơi ở chung chung, không thể tìm ra. 3 buổi học sau đó cũng không thấy cô ả tới lớp. Tôi không tiếc số tiền lắm, vì nghĩ rằng đó cũng coi như trả học phí để khôn lên. Nhưng tôi hận cô ả vì đã dẫm đạp lên tình cảm của mình.
Một tháng sau sự việc đó, sự việc cũng nguôi đi. Nhưng trong lòng tôi luôn có tâm lý bài xích con gái sành điệu, cá tính. Tôi cũng kết thúc khóa học tiếng Nhật ấy và dự định không đăng ký học nữa. Hôm đi lấy chứng chỉ, tôi gặp lại cô ấy. Khi nhìn thấy tôi, cô ấy liền mang bộ mặt tủi thân, mắt rơm rớm nước trách móc tôi không liên lạc với cô ấy. Tôi cười bảo cô ấy diễn trò vừa thôi, tôi đã biết cô ấy lấy trộm tiền của tôi rồi.
ho ly 2
Tôi sợ mình vẫn nằm trong trò lừa ngoạn mục của cô ấy (Ảnh minh họa)
 
Thế nhưng lời cô ấy nói lại khiến tôi phải suy nghĩ lại. Cô ấy kéo tôi ra một quán cà phê ngay gần đó để nói chuyện. Sau đấy, cô ấy vừa khóc vừa kể lể về một hon nhan gia dinh tháng qua của mình. Anh trai cô ấy vốn là công nhân xuất khẩu lao động đang ở bên Nhật bị bệnh nặng. Tối hôm đó, khi tôi đang tắm thì cô ấy nhận được điện thoại của người nhà. Gấp gáp quá, cô ấy phải về nhà gấp rồi bay sang Nhật trông nom anh thay bố mẹ. Trước khi đi, cô ấy có nói với tôi nhưng chắc có lẽ vì tiếng nước to quá nên tôi không nghe thấy. Lúc đó, do sợ thiếu tiền nên cô ấy đã "mượn tạm" tiền của tôi và có để lại mảnh giấy nhắn dưới gối... Sau đó, tôi không liên lạc được với cô ấy vì cô ấy đã bay sang Nhật rồi.
Kể lể xong, cô ấy hứa hẹn khi nào có tiền sẽ trả tôi...
Nghe những lời cô ấy nói, tôi nửa tin nửa ngờ. Lại thấy thái độ thành khẩn của cô ấy nên tôi cũng nghĩ, liệu có phải mình đã đổ oan cho cô ấy?
Mấy hôm nay, cô ấy cứ quấn quít lấy tôi. Cô ấy xin lỗi tôi và có rất nhiều hành động bù đắp, chuộc lỗi. Cô ấy cũng cho tôi xem tấm ảnh anh trai cô ấy đang nằm trong bệnh viện ở Nhật. Tôi cũng không xác nhận được đó là thật hay giả. Sau cái tối tôi phát hiện mình đã bị lừa ngoạn mục thì tôi đã nghĩ cô ấy là "yêu nữ" tung mánh khóe yêu đương để "lột" tiền nhẹ bẫng, biến mất không dấu vết. Có lẽ giờ cô ấy cũng đang giở mánh khóc than để tiếp tục đưa tôi vào tròng? Thật tình thì tôi vẫn có tình cảm với cô ấy vì tôi chưa từng yêu người nào như vậy. Nhưng tin tuc tôi cũng sợ bản thân vẫn nằm trong trò lừa ngoạn mục của cô ấy. Tôi đang băn khoăn mình có nên tha thứ và tiếp tục tình yêu này? Mong mọi người ngoài cuộc cho tôi lời khuyên.
nguồn: tintuc.vn

Thứ Tư, 12 tháng 8, 2015

Sống thử 3 tháng tôi phát hiện ra hàng ngàn tật xấu của người yêu

hanh phuc gia dinh chia sẻ : Thu là nhân viên kế toán của một trong những siêu thị lớn nhất nhì Hải Phòng còn Hoàng Anh là một huấn luyện viên bơi lội chuyên nghiệp của thành phố. Hai người quen nhau khi Thu quyết định tìm đến lớp học bơi để giữ gìn vóc dáng. Chuyện tình “thầy trò” đầy tình cờ và cũng thật bất ngờ này khiến bao người ganh tỵ. Chủ nhiệm câu lạc bộ thể thao từng cung chúc: “Hai người đúng là có duyên trời định. Thu xinh đẹp, quyến rũ, còn Hoàng Anh mang dáng vẻ đàn ông đầy mê hoặc. Đôi uyên ương này khó ai có thể sánh nổi!”.
Hoàng Anh rất chiều chuộng Thu, lần nào Thu làm anh phật ý anh cũng nhường nhịn rồi nhận phần sai về mình. Tính Thu hay cầu kỳ ăn mặc, bất kể khi nào hẹn hò cũng bắt anh phải chờ đợi, nhanh thì 10 phút, khi thì 30 phút, có lúc tới cả tiếng đồng hồ. Thu ghét nấu nướng nên từ ngày yêu nhau, hai người luôn phải ăn ở tiệm. Anh bảo: “Sau này lấy nhau về chẳng lẽ cả đời ra ngoài hàng?”. Thu nũng nịu: “Thế anh muốn nhan sắc của vợ nhanh chóng tàn phai chắc? Em sẽ học vào bếp, nhưng không phải bây giờ”. Vừa nói, Thu vừa chăm chút bộ móng tay mới sơn sửa. Cô quan niệm: “Đàn bà hiện đại không cần nữ công gia chánh, quan trọng là đẹp, đẹp thì mới được chồng yêu”.
Yêu nhau 15 tháng, hai người quyết định sống thử để hiểu nhau hơn. Ban đầu, Hoàng Anh cũng lưỡng lự, sợ người đời rèm pha, sợ tình yêu chưa đủ chín chắn để tiến tới cuộc sống chung bát chung đũa. Song nghĩ lại, thấy Thu cũng ngoài 25, Hoàng Anh cũng cán mốc 28 tuổi, chẳng mấy chốc sẽ chung một nhà. Thế là cả hai thu dọn đồ đạc chuyển tới căn phòng trọ rộng 30m2, “tập” làm vợ chồng. Hành lý lớn nhất hanh phuc gia dinh Hoàng Anh mang theo, đó là tình yêu dành cho Thu. Anh hào hứng với thế giới mới, nơi ấy có sự gắn kết đặc biệt giữa anh và cô.
Những ngày đầu tiên trôi qua êm ả, bởi Hoàng Anh luôn phát huy tối đa sự nhường nhịn, điềm đạm của mình.
Nhưng…
Bao nhiêu mơ mộng về hôn nhân đã không thể chiến thắng thực tại đang tiếp diễn trước Hoàng Anh. Từ tiền nhà, tiền nước, tiền điện, tiền ăn… rồi tất cả đồ đạc, chi phí trong nhà đều một tay Hoàng Anh lo liệu. Dĩ nhiên, đàn ông là trụ cột gia đình, họ phải cáng đáng phần nhiều trong gia đình. Song, tiền lương của Thu đâu? Cô đã chi tiêu những gì mà không đóng góp vào cuộc sống của cả hai đứa lấy một đồng? Lương của một huấn luyện viên không ít, song cũng không thể để một mình anh chi trả hoàn toàn. Sau này, có con cái, chẳng lẽ phải đi vay mượn để nuôi dạy chúng. Có bao nhiêu tiền, Thu đem đi làm đẹp hết. Nhuộm tóc, gội đầu, làm móng, váy vóc… tất cả đều được Thu đặt lên hàng đầu, bỏ qua những vất vả và lo lắng của “chồng”.
Sự bề bộn và lười nhác việc nhà của Thu cũng khiến Hoàng Anh “điên đầu”. Anh từng tin cô sẽ thay đổi khi hai đứa sẵn sàng “chung chăn cùng gối”, nhưng có lẽ nó khó khăn hơn anh tưởng. Cứ về tới nhà là Thu nằm dài trên ghế lướt web, xem phim và tán gẫu với bạn bè. Bát đũa dùng xong đều chất đống, quyết không chịu rửa cho tới khi chiếc bát cuối cùng đã phải động đến. Quần áo trong máy giặt cô cũng ngó lơ tới 2, 3 ngày không mang ra sân phơi. Thu rũ tung quần áo trong vali rồi trải khắp sàn phòng ngủ. Hoàng Anh bèn hỏi: “Em muốn để vào tủ à? Anh sẽ dọn dẹp tủ đồ rồi em bỏ vào ngăn bên trái nhé!”.
Thu để đó rồi leo lên giường nghịch điện thoại: “Mấy chiếc váy này dễ nhăn lắm, em hay mặc nên trải sẵn ra, khi nào dùng đến thì tiện hơn. Anh cứ bước qua, đừng giẫm lên chúng là được!”. Đồ dùng trong nhà tắm, nhà vệ sinh cạn kiệt Thu cũng không màng tới, Hoàng Anh lại vội vàng chạy ra siêu thị mua từ cuộn giấy vệ sinh tới hộp kem đánh răng mới. Mặt nạ, bột gạo dưỡng da…, Thu để lộn xộn trong tất cả các ngăn tủ lạnh. Chưa khi nào hết yêu hay muốn rời bỏ Thu, nhưng thực sự cách sống của cô khiến anh không thể chịu đựng hơn được nữa. “Anh có thể nhường nhịn em một ngày, tha thứ cho em một tháng, bảo ban em một năm, nhưng bản thân em không thay đổi thì làm sao chúng ta có thể bên nhau trọn đời”, Hoàng Anh phàn nàn. Mỗi lúc thấy anh càu nhàu, Thu lại lớn tiếng: “Anh yêu con người thật của em hay anh muốn tìm một cô gái hoàn hảo để lấy làm vợ? Anh đừng khiến em mệt mỏi nữa!”
Có lần cô vừa ấm ức vừa trách anh: “Anh sắp làm mẹ chồng em được rồi đấy. Những chuyện nhỏ nhặt như thế anh có nhất thiết phải soi mói em như vậy không?”. Hoàng Anh cũng hết cách, mặc dù là những chuyện bé thật, nhưng bản thân Thu không để tâm tới nó thì đó sẽ là chuyện lớn. Gần 3 tháng sống thử, Thu chưa bao giờ vào bếp nấu một bữa ăn đàng hoàng. Quanh đi quẩn lại vẫn lại là những món ăn nhanh: Mì tôm, trứng ốp, xúc xích… Nhiều khi quá thèm cơm nhà, Hoàng Anh lại lủi thủi đi chợ rồi vào bếp. Thấy vậy, Thu cũng chẳng vào giúp một tay, đến lúc ăn lại chê ngọt chê mặn. Anh cũng nhịn, chẳng nói gì, biết tính “vợ” còn trẻ con, ghét nội trợ, anh đành ngậm ngùi bỏ qua.
Từ những xích mích nhỏ cho tới những lần cãi vã, Thu lại đùng đùng mang đồ bỏ sang nhà bạn. Hoàng Anh có năn nỉ xin lỗi tới đâu cô cũng không thèm đoái hoài, chỉ dửng dưng: “Bao giờ anh chấp nhận được em thì hẵng gọi em về”. Anh lại chùn bước, tha thứ tất cả, kéo tay cô về căn phòng nhỏ: “Từ giờ đừng bao giờ tự ý bỏ đi nữa, anh bắt được sẽ trói tay trói chân em lại để ở cạnh bên anh mãi mãi đấy, rõ chưa?
Hôm qua đến hạn tin tuc đóng tiền nhà, Hoàng Anh xin tạm ứng lương ở nhà thi đấu. Về tới nhà, Thu ngồi sẵn trên ghế đợi anh: “Em đặt mua tủ lạnh mới rồi đấy, cái này để được ít đồ quá, em thấy bất tiện nên đã chuyển về cho mẹ rồi!”. Hoàng Anh lắc đầu ngao ngán, giá như cô biết dùng số tiền đó để cùng anh trang trải mọi chi phí. Anh từng tin tình yêu chân thành sẽ giúp hai người vượt qua mọi khó khăn, rào cản, kể cả những khúc mắc trong tình yêu. Nhưng tới hiện tại, tâm trí Hoàng Anh ngập đầy những băn khoăn, mông lung…
nguồn: tintuc.vn

Thứ Năm, 23 tháng 7, 2015

Cảm ơn anh, chàng trai đã mang đến những an yên trong lòng

Mình đã từng rất hạnh phúc, là hạnh phúc của hai kẻ cô đơn vô tình chạm nhau trong phút chốc…
Có những tin tuc khoảnh khắc trôi qua không trở lại nhưng vương hoài nhung nhớ, có những người chỉ kip ghé lại đôi lần nhưng gieo bao yêu thương khó bỏ, có những điều bình dị nhưng vẫn sẵn sàng đánh đổi để giữ lấy. Là anh, chàng trai có nụ cười Hà nội, đã kéo em ra khỏi những ngày tháng rong dài với cô đơn.
Hà Nội những ngày cuối mùa đông, nắng mắc kẹt trên cành cây cao chót vót, để mặc gió chầm chậm rượt đuổi theo đám lá khô rơi lả tả. Hà Nội cứ bình yên và lặng lẽ như ngày anh đến bên em. Hà Nội vội vàng, bọn chen trong tiếng còi xe réo lên inh ỏi nhưng Hà Nội thật êm đềm và nhẹ nhàng qua đôi mắt trong veo và nụ cười rất duyên của anh. Nụ cười Hà Nội, nụ cười đủ để làm tan chảy trái tim một cô bé bướng bỉnh.
Cảm ơn anh, chàng trai có nụ cười Hà Nội…
Cảm ơn anh, một người dù chỉ là quá giang qua cuộc đời em một lần, rất ngắn nhưng đủ để em biết được những rung động, thổn thức và cả những đợi chờ biết rằng người không về. Mình đã đi cùng nhau một quãng đường không thật lâu nhưng thật sâu phải không anh? Mình chưa từng nói yêu nhau, dù chỉ một lần nhưng cả hai đều hiểu có những điều không thể gọi thành tên, có những tình cảm để trái tim cảm nhận. Mình đã từng rất hạnh phúc, là hạnh phúc của hai kẻ cô đơn vô tình chạm nhau trong phút chốc…
Có những ngày Hà Nội lặng thinh, chẳng xô bồ, chẳng vội vã; Hà Nội cuộn mình trong những giấc mơ dài không lối. Là những ngày em nhớ anh, nhớ nụ cười ấy biết bao nhiêu. Là những ngày Hà Nội không nắng, không gió, không anh, em đi tìm những an yên và ngọt ngào trong nụ cười  hanh phuc gia dinh thuở ấy.
Dù chuyện tình mình buồn như hai nửa chông chênh nhưng không quá nhiều thương tổn bởi cả hai đều hiểu cần giữ lấy những gì trong nhau để mai này nhớ lại sẽ là hạnh-phúc-từng-có chứ không phải muộn phiền đã qua.
Cảm ơn anh, chàng trai đã mang đến những an yên trong lòng…
Anh biết không, khi nhớ về một người, chẳng cần phải nhớ cho đủ, cho đầy, chỉ cần nhớ thật sâu và thật lâu. Chỉ cần nhớ duy nhất một điều về anh em cũng đã thấy hạnh phúc, dù nó không trọn vẹn nhưng em biết như thế đã đủ vỗ về những yêu thương.
Chàng trai ạ, em rất nhớ nụ cười ấy, năm xưa! Giữa trời chiều Hà Nội buông sắc tím đổ lênh láng vào lòng người cái lạnh đầu đông se sẽ, anh cười, nụ cười đủ ấm mùa đông và tan chảy trái tim em. Nụ cười ấy ôm trọn cả những bình yên của Hà Nội và nằm trọn vẹn trong tim một cô gái xứ lạ, để mãi đến sau này em cũng không thể tìm lại được…
Em sẵn sàng đánh đổi hạnh phúc của riêng mình để giữ lấy nụ cười ấy, vì em biết hạnh phúc của em chính là lúc thấy anh cười. Hà Nội như đứng im, chiếc đồng hồ bỗng nhiên dừng lại, không nhích thêm một tích tắc. Vì nụ cười ấy là Hà Nội trong em.
nguồn: tintuc.vn