Hiển thị các bài đăng có nhãn hạnh phuc gia đình. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn hạnh phuc gia đình. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Sáu, 11 tháng 9, 2015

Tôi thấy ghê sợ khi phải đối mặt với ông bố chồng bệnh hoạn

Hanh phuc gia dinh chia sẻ: tôi về làm dâu nhà này được 1 năm 2 tháng. Khoảng thời gian không dài nhưng cũng đủ để tôi hiểu tính cách của một số thành viên trong gia đình.
Bố mẹ chồng tôi đều là những người có địa vị trong xã hội, mẹ tôi là một giảng viên của trường đại học có tiếng còn bố chồng tôi làm giám đốc một công ty liên doanh.
Tôi về làm dâu khỏe re, không phải làm việc gì vì có mẹ chồng tôi làm cho hết. Bố mẹ chồng tôi cũng rất cởi mở và tâm lý. Nhiều khi tôi còn cảm thấy bà còn quan tâm tôi hơn cả mẹ đẻ mình. Bố mẹ chồng tôi tuy đã có tuổi nhưng khá thoáng tính, ông bà vẫn thường dẫn nhau đi tham gia các câu lạc bộ khiêu vũ, chơi tenis cùng nhau. Thậm chí mấy ngày hè nóng nực vừa rồi, chiều nào ông cũng đưa bà đi bơi ở bể bơi quận gần nhà.
Về giao tiếp, ai cũng cho rằng, bố tôi tuy có vẻ nghiêm nghị khó gần nhưng về cách đối nhân xử thế, ai cũng phải nể trọng. Tất cả mọi chuyện trong nhà, từ to nhỏ lớn bé ông đều một mình giải quyết ổn thỏa. Mẹ tôi vì thế mà chỉ lo chuyện nội trợ còn các việc lớn bà đều để bố chồng tôi giải quyết hết.
Vì thế, nhìn bề ngoài ai cũng nghĩ, gia đình chồng tôi gia giáo, có học thức nhưng đằng sau đó là những bí mật động trời mà chỉ những con người sống trong đó mới hiểu hết được.
Tháng 7 vừa rồi, bố mẹ chồng tôi đi du lịch ở Nha Trang, tôi và chồng, em chồng ở nhà. Một lần đi làm thấy mệt mỏi trong người, tôi xin sếp về sớm để nghỉ ngơi. Nằm một lúc tôi quyết định dậy dọn dẹp nhà cửa để chồng tôi về thấy rằng, tôi cũng là người phụ nữ làm việc nhà giỏi chứ chẳng thua kém gì mẹ.
Định vào phòng bố mẹ chồng dọn dẹp lại cho gọn, vừa bước chân vào phòng tắm của ông bà, cánh cửa mở ra, một túi đồ toàn những thứ kinh dị rơi vãi ra khắp sàn nhà tắm.
Khi tôi bước vào phòng tắm thì bất ngờ toàn những thứ kinh dị rơi ra khắp sàn nhà. (Ảnh minh họa).
Tôi hoảng hốt bỏ chạy ra khỏi đó trong tình thế tim đập chân run không dám quay lại. Nằm suy nghĩ mãi, tôi đành đeo khẩu trang vào thu dọn lại đống đồ đó. Toàn những thứ sex toy dành cho đàn ông kinh dị.
Tôi đeo hai bao găng tay, bịt khẩu trang kín và nhặt từng thứ vào túi treo lại chỗ cũ. Đây chắc chắn là của bố chồng chứ không thể của ai khác. Vì sao, bố chồng tôi ở tuổi lục tuần rồi còn làm những thứ "đồi bại", ghê rợn này?
Chắc chắn treo ở đây thì mẹ chồng tôi cũng biết chứ. Nhưng sao bà có thể chấp nhận cho chồng "chơi" những thứ đồ chơi bệnh hoạn như vậy?
Tôi thấy ghê sợ khi phải đối mặt với những con người bệnh hoạn ấy. Tôi cũng không thể kể bí mật động trời này cho chồng tôi nghe vì hanh phuc gia dinh sợ rằng, anh sẽ cho rằng tôi tọc mạch, hay tò mò những việc không nên làm. Tôi sợ lắm mỗi khi phải ngồi ăn cùng những con người đó. Xin mọi người hãy cho tôi một lời khuyên kịp thời lúc này.
Nguồn: tintuc.vn

Thứ Sáu, 21 tháng 8, 2015

Tôi không đủ dũng cảm để đối mặt với cái án "ngoại tình"

Hanh phuc gia dinh chia sẻ: chồng tôi bây giờ là người đàn ông tốt, tôi tin tình cảm có thể vun đắp. Trong lúc ấy tôi chỉ còn cách từ chối anh – người đàn ông tôi đã từng yêu hơn bản thân mình.
ngoai-tinh
Tôi không đủ dũng cảm để đối mặt với cái án "ngoại tình". (Ảnh minh họa).
Mối tình đầu 4 năm đại học của tôi tan nhanh như mây khói chỉ vì những lời đồn đoán vô căn cứ của cha mẹ hai bên và lão thầy bói. 4 năm đại học tôi yêu anh, người con trai điềm đạm, tài giỏi hơn tôi 2 tuổi. Khi ấy người chủ động làm quen với anh là tôi, người tấn công anh cũng là tôi. Tôi không quá xinh đẹp, không giỏi giang, tài sắc như bao cô gái khác. Nhưng tôi đủ mạnh mẽ để thổ lộ tình cảm với anh, đủ tự tin để công khai theo đuổi anh.
Vậy là bao tâm huyết, bao công sức tôi bỏ ra cũng được đáp đền. Ngày ngày lẽo đẽo theo anh như một con ngốc, rồi con ngốc ấy cũng nhận được lời yêu từ anh. Đến tận bây giờ, sau 5 năm trôi qua tôi vẫn nhớ như in lần đầu tiên anh nắm tay tôi, đón nhận nụ hôn đầu của tôi. Kể từ đó tôi tin chúng tôi sinh ra là dành cho nhau, là để ở bên nhau suốt đời.
Chưa bao giờ tôi hối hận vì đã yêu anh, cho đến khi anh nói lời chia tay tôi cũng không oán hận. Tất cả những gì xảy ra đều có nguyên do, kể cả việc anh quyết bước ra khỏi cuộc đời tôi. 4 năm yêu nhau là 4 năm tôi được sống trong hạnh phúc, 1 người con gái rất đỗi bình thường như tôi lại nhận được sự ưu ái mà bất kỳ cô gái nào cũng mong có được. Anh chăm sóc tôi tận tình, chu đáo, 4 năm yêu nhau chưa bao giờ anh đòi hỏi cái "ngàn vàng" của tôi như những người đàn ông khác. Anh nói, anh muốn giữ gìn thứ quý giá nhất của người con gái cho tôi cho đến ngày cưới.
Vậy mà mọi dự tính tương lai, những "giấc mơ" đẹp cũng tan biến như mây khói. Năm đó khi tôi vừa tốt nghiệp đại học, anh thì đã ra trường và đi làm được 2 năm, chúng tôi quyết định công khai chuyện tình cảm với gia đình. Nhưng cứ ngỡ rằng chỉ cần chúng tôi yêu nhau thật lòng thì sẽ nhận được lời chúc phúc của cha mẹ. Sự thật thì không phải thế, bố mẹ anh phản đối quyết liệt. Thậm chí mẹ anh còn dọa, nếu anh vẫn một mực cưới tôi thì bà sẽ chết. Vì gia đình nên chúng tôi đành chấp nhận sự thật cay đắng.
Nghe đâu mẹ anh đi xem bói, thầy bói phán tuổi hai chúng tôi khắc nhau, nếu lấy về sớm muộn cô vợ cũng hại chết anh chồng. Chẳng vì thế mà mẹ anh nhất mực cho rằng tôi là sao chổi, xua đuổi tôi như đuổi tà. Tôi đau đớn đến uất nghẹn, cha mẹ tôi biết chuyện cũng suy sụp tinh thần. Từ trước đến nay với hai người, tôi hệt như lá ngọc cành vàng, vậy mà với người dưng nước lã tôi lại bị coi khinh. Điều này khiến cha mẹ tôi không chịu nổi. Vì thế cha mẹ tôi cũng tuyên bố không có cửa cho anh về làm rể.
Chúng tôi chia tay nhau trong nghẹn ngào nước mắt. Những ngày mới chia tay tôi tưởng như mình chỉ còn là cái xác vô hồn. Nhưng cũng rất nhanh sau đó chán ghét với cuộc đời, tuyệt vọng quá tôi quyết định bằng lòng lấy một người đàn ông lạ làm chồng. Phần vì chiều lòng cha mẹ, phần vì tôi đã buông xuôi cuộc đời mình từ ngày mất anh. Ngày khoác lên người chiếc áo cô dâu tôi nghẹn ngào, đau xót. Giá mà người đàn ông kia là anh, là người tôi đã từng thề non hẹn biển thì tốt biết bao.
Nước mắt tôi chảy hoen bờ mi, tôi khóc cho số đời cay đắng, khóc cho cuộc tình trớ trêu, khóc vì những lời bói toán hàm hồ ấy. Rồi thời gian cũng qua đi, tôi chính thức làm vợ người ta, phải bắt mình quên đi mối tình xưa cũ. Ngày tôi lên xe hoa anh không đến. Sau này nghe một vài người bạn nói "Hôm rồi cái Ly lấy chồng, thằng Hưng không chịu nổi nó đập phá đồ đạc, uống rượu say mèm cả đêm phải nhập viện cấp cứu. Mẹ nó khóc ròng suốt đêm, còn nó cứ lặng im như tờ giấy…".
Gần ba tháng sau tôi và anh tình cờ gặp nhau trong chuyến công tác xa nhà. Lúc ấy tình cảm giữa chúng tôi hệt như ngày đầu, có bỡ ngỡ, có ngại ngùng. Suốt 3 ngày công tác ấy tôi cố gắng kìm nén cảm xúc, coi anh như một người bạn. Bởi tôi bây giờ không còn là Ly của trước đây, vô tư, hồn nhiên theo đuổi thứ mình yêu thích nữa. Tôi là gái đã có chồng, một người chồng hết mực thương yêu tôi.
nguồn: tintuc.vn