Hiển thị các bài đăng có nhãn hạnh phúc gia đình. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn hạnh phúc gia đình. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Sáu, 25 tháng 9, 2015

Nhờ "vợ hư" mà tôi đã trở thành người đàn ông có trách nhiệm

Vợ tôi thì tôi sợ, có phải sợ vợ hàng xóm đâu mà xấu hổ. Thế nhưng không chỉ mình tôi sợ, mà đến cả bố mẹ tôi cũng phải nghe lời vợ tôi răm rắp.

Hanh phuc gia dinh chia sẻ: Lấy vợ về tôi vẫn cứ tung tăng và thản nhiên đi chơi như trước. Phải nói thêm rằng đây là cô vợ mà bố mẹ tôi nhắm nhót cho với ý định có vợ thì thằng tôi sẽ phải thay đổi.
Ừ, có vợ thì chỉ thay đổi từ thằng đàn ông độc thân lang thang ăn chơi theo ngày tháng thành gã đàn ông có vợ ăn chơi mà thôi. Xét về cơ bản thì chẳng có gì khác. Nói như dân nhậu chúng tôi thì cũng chỉ là rượu cũ bình mới mà thôi.
Thế nhưng ngày đầu tiên sau tuần trăng mật, nghe chiến hữu rủ đi nhậu nhẹt, tôi tung tăng tính phi đi ngay thì vợ tôi đứng xộc ra cửa. Chả hiểu nghe lỏm được câu chuyện của tôi từ khi nào, nàng quần đùi, áo ba lỗ tay cầm mũ bảo hiểm đứng chặn lại miệng vẫn đon đả: "Anh bỏ em ở nhà một mình sao đành!". Thế là lại phải cho vợ bám càng chạy theo.
1442303958-ca-nha-nga-mu-truoc-co-vo-chang-phai-dang-vua-dau-cua-toi
Cả nhà tôi răm rắp tuân thủ theo quy củ mới mà vợ tôi đưa ra.
Giờ thì tôi mới là thằng mắt lồi ra khi nhìn vợ. Hóa ra vợ tôi cũng chẳng phải "dạng vừa đâu.” Em hô hào, rót bia nhanh như điện nhưng tôi chỉ uống được vài ngụm. Vì cứ tôi bưng ly lên, em lại giật lấy, cụng ly từng người và uống hết. Chừng vài ly em đã say mềm, tôi buộc phải đưa em về. Bạn bè tôi thấy thế hào hứng lắm, khi nào đi nhậu cũng bảo tôi rủ em đi cùng. Thế nhưng nhìn thấy vợ say lả trong tay thì hỏi thằng nào lại có hứng rủ vợ đi nhậu nữa.
Bố mẹ tôi lần đầu tiên thấy con dâu say xỉn vì đi nhậu cùng chồng về thì lắc đầu ngán ngẩm. Tưởng là kiếm được người để đào tạo ông con trai, không ngờ giờ về lại phải hầu thêm bà dâu nghiện nữa. Tôi cũng không thể để cho bố mẹ chăm sóc vợ mình được nên đành phải cố mà chăm em khi em say.
Rồi cũng chẳng biết từ khi nào nhờ em “đào tạo” mà bây giờ, tửu lượng của tôi cũng giảm đáng kể, uống chừng vài lon đã say chẳng biết gì. Uống ít nên cũng chẳng thích uống nữa, thế là tôi bỏ được nhậu.
Thế là vì em tôi bị hội bạn nhậu tẩy chay. Bố mẹ tôi thì mừng ra mặt. Coi như con dâu đã ghi được bàn thắng trông thấy.
Tuy nhiên, đừng tưởng chỉ có tôi là phải chịu đựng cô vợ mà bố mẹ tôi đưa về. Đến bản thân ông bà cũng phải nhiều lần thiếu nước chắp tay xin con dâu đáo để.cờ bac
Trước khi có em về, nhà tôi hay ngủ dậy muộn. Nhưng từ lúc em về, mới hơn 5 giờ sáng, em đã lên phòng gọi bố mẹ tôi dậy để đi tập thể dục. Ban đầu, bố mẹ tôi cũng phàn nàn lắm, thậm chí mẹ tôi còn hắt hủi: “Thích thì hai vợ chồng đi đi, đừng có gọi bố mẹ, đêm trằn trọc mãi mới ngủ được lúc”.
Tưởng rằng nghe bố mẹ nói thế thì vợ tôi không lên thức ông bà đi tập thể dục nữa. Không ngờ, vợ tôi vẫn cứ vờ như không hiểu, cứ sáng sớm là mở nhạc ầm ĩ rồi mở toang hết cửa trong ngoài. Nàng ra sức tập thể dục. Vợ tôi còn tha về đủ các thể loại máy tập thể dục, đĩa tập yoga, arobic.
Cứ sáng sớm, nhà tôi cứ như phòng tập thể dục. Máy móc đầy phòng khách, nhạc nhẽo rộn ràng. Bố mẹ tôi muốn nằm thêm một chút cũng không được. Ông bà đành miễn cưỡng đi xuống thì thấy vợ tôi đon đả: "Có bài tập yoga này thích lắm mẹ ạ! Vừa giãn gân cốt lại đỡ đau lưng!".
Thế rồi, dưới bàn tay thuần hóa của sư tử nhà tôi, bố mẹ tôi đã "răm rắp" tuân thủ lịch sinh hoạt mới. Cứ đến 5 giờ sáng là ông bà đã dậy tập thể dục, khi thì đi bộ, khi thì tập yoga dưỡng sinh, rồi tưới cây...
Không phải tôi khoe vợ, chứ bây giờ, nhờ "vợ hư" mà tôi đã trở thành người đàn ông không rượu bia, không la cà quán xá, không về khuya, biết chăm con. Tôi cũng biết sống có trách nhiệm hơn hanh phuc gia dinh.
Nguồn: tintuc.vn

Thứ Sáu, 11 tháng 9, 2015

Bạn của bố chồng muốn tôi đổi tình lấy công việc

Hanh phuc gia dinh chia sẻ: anh chị yêu nhau từ hồi học đại học, đến khi chị tốt nghiệp cũng là lúc đám cưới được tổ chức linh đình, không lâu sau đó chị sinh con. Chồng chị thì đã có một công việc ổn định, hứa hẹn nhiều thăng tiến; còn chị muốn đi làm nhưng cả nhà chồng khuyên chị nên ở nhà nội trợ, chăm sóc chồng con, không tội gì mà phải vất vả khi kinh tế gia đình đầy đủ.

Đúng là chị có một đời sống tình cảm khá viên mãn, một cuộc sống vật chất dư thừa nhưng vẫn cảm thấy thiếu thốn và trống vắng. Trong thâm tâm, chị cảm thấy có lỗi với bố mẹ và gia đình mình, chăm chút, hy sinh cho con ăn học thành người, giờ thì chỉ là một bà nội trợ. Chị cũng tiếc cho tấm bằng cử nhân loại giỏi của mình, đúng hơn là tiếc cho mình. Vậy nên khi con vào học mẫu giáo thì chị quyết định đi xin việc, mặc gia đình chồng ngăn trở.

Tuy nhiên, xin việc làm thời buổi này chẳng dễ dàng gì. Chị hạ thấp dần tiêu chuẩn của mình và cuối cùng là chỉ cần việc ở một công ty tầm tầm nào đó, nhưng mãi cũng không xong. Anh chồng thấy vợ chạy ngược chạy xuôi, hôm nào cũng phấn son trang điểm nhăm nhăm cho những cuộc phỏng vấn thì cũng sốt ruột, vợ chồng đã có lúc bất hòa, lạnh nhạt.

cham-be-sai-cach_YICA
Ảnh minh họa. Nguồn internet.
Chỉ riêng ông bố chồng có chút thông cảm với con dâu nên hứa sẽ giúp chị. Ông gặp người bạn là quan chức ngành văn hóa, rất dễ dàng để chị đảm nhận một vị trí đúng nghề được đào tạo. Mọi việc xong xuôi, chị chỉ chờ ngày đi làm.

Để cảm ơn ông bạn, một tối bố chồng dẫn cả gia đình đến nhà ông bạn. Đó là một ngôi biệt thự kiểu cổ, kín cổng cao tường, chỉ có hai ông bà sống với nhau, con cái hoặc đã ra ở riêng, hoặc đang du học nước ngoài. Chuyện trò được một lúc, chủ nhà bảo mọi người cứ trò chuyện, mời chị lên phòng làm việc gặp riêng ông. Sau khi đóng chặt cửa phòng, ông đặt thẳng vấn đề “đổi tình lấy công việc” rồi lao vào ôm lấy chị, hôn chị nồng nàn và hẹn chị ngày mai đến thăm quan cơ quan, nơi chị sẽ làm việc.

Chị rời khỏi căn phòng đó như người mộng du. Chồng chị, vốn không quan tâm lắm đến thái độ hanh phuc gia dinh của vợ nhưng cũng nhận ra, anh hỏi chị bị làm sao, rồi cũng chẳng chú ý nữa. Chỉ đến hôm sau, trong bữa cơm, ông bố chồng nhắc nhở chị đến cơ quan ông bạn như lời hẹn. Chị trả lời dứt khoát là đã nghĩ lại rồi, bây giờ việc quan trọng là chăm con và chuẩn bị sinh đứa thứ hai, việc đi làm tạm gác lại đã.
nguồn: tintuc.vn

Thứ Sáu, 4 tháng 9, 2015

Chồng tôi còn quỳ cả đêm bên ngoài để xin vợ tha thứ!

Hanh phuc gia dinh chia sẻ qua tâm sự này, tôi muốn nhắn gởi bạn Q.A, chủ nhân bài viết “Tôi phải giả điên 8 tháng để thoát khỏi người chồng tệ bạc”, bạn ạ, đã thoát được người mình không còn tình cảm thì chẳng việc gì phải nói ra kế hoạch của mình cả. Chỉ sợ, khi biết được sự thật, anh ta lại trở mặt, làm điều gì đó không tốt với bạn và gia đình bạn thôi. Hãy để kế hoạch giả điên đó trôi vào lãng quên.
Tôi đã từng sống trong địa ngục với một người chồng vũ phu. Anh ta xem tôi như bao cát để trút giận mỗi khi có chuyện gì bực bội. Thậm chí, người gây ra khó chịu cho anh ta không phải tôi mà là người khác, anh vẫn hất chuyện lên đầu tôi.
Bề ngoài, anh ta hiền như đất, ai nói gì cũng nghe, ai gọi gì cũng dạ nên chẳng ai biết anh ta là người chồng vũ phu với vợ con. Tôi yêu và cưới anh ta cũng vì lầm tưởng anh ta hiền lành.
Nhớ lần đầu tiên bị chồng đánh là khi chúng tôi vừa qua tuần trăng mật. Lần đó, anh ta đi nhậu nhẹt với bạn và bị một người chọc là “mới cưới đã sợ vợ”. Thế là đêm đó, trong cơn say, anh ta lôi tôi ra hạch họe là tôi có cái gì mà anh ta phải sợ, rằng hôm nay anh ta sẽ chứng minh cho thiên hạ thấy anh ta không phải là kẻ sợ vợ.


chong-vu-phu
Tôi bàng hoàng, ngạc nhiên và sửng sốt nhưng chỉ biết gục mặt mà chịu trận. (Ảnh minh họa)
Tôi bàng hoàng, ngạc nhiên và sửng sốt nhưng chỉ biết gục mặt mà chịu trận. Sau đêm đó, tay chân tôi đầy những vết bầm. Tôi đã viết đơn ly hôn và sắp xếp quần áo để rời đi. Anh ta ngủ dậy, thấy tôi như thế thì ôm lấy tôi mà xin lỗi, đổ lỗi cho men rượu. Mới cưới, tôi không muốn mọi người biết tôi đã bị chồng đánh nên bỏ qua cho anh ta. Những ngày sau đó dù trời nóng đổ lửa, tôi vẫn phải mặc áo dài tay, quần âu để che những vết bầm.
Càng về sau, anh ta ra tay với tôi càng nhiều. Những lúc đầu, anh ta còn chừa mặt tôi ra. Nhưng sau đó thì mặt tôi cũng dần chịu trận. Đó là những tháng ngày mà tôi không bao giờ có thể quên. Mọi người đều khuyên tôi nên bỏ chồng làm lại cuộc đời. Nhưng tôi vẫn hết lần này đến lần khác tha thứ cho anh ta. Một phần vì lần nào đánh xong, tỉnh ngộ, anh ta lại xin lỗi tôi rất tha thiết, có lần anh ta khóc, có lần anh ta quỳ, có lần anh ta thề hứa…
Càng về sau, tình yêu càng chết dần, tôi chỉ còn lại nỗi sợ hãi người chồng vũ phu của mình. Tôi phải trông mặt mà nói chuyện với anh ta để không bị đánh. Thấy anh ta hơi cau mày, tôi đã nem nép lảng đi chỗ khác hoặc không dám nói tiếp.


chong-vu-phu (1)
Tôi có nên tin và tha thứ cho chồng thêm một lần nữa? (Ảnh minh họa)
Cho đến lần anh ta đánh tôi đến mức nhập viện thì tôi đã không thể cam chịu được nữa. Lần đó, anh ta bị sa thải khỏi công ty vì không hoàn thành chỉ tiêu được giao. Anh ta đóng cửa lại, giơ tờ giấy quyết định nghỉ việc vào mặt tôi và gầm gừ đổ lỗi cho tôi. Tôi co rúm trong sợ hãi, còn anh ta thì cứ lao vào đánh tôi tới tấp, vừa đánh vừa mắng.
Sau tin tuc lần đó, ba mẹ tôi tuyệt đối không cho tôi về nhà chồng nữa. Cha mẹ chồng thì đến xin lỗi hết lần này đến lần khác. Chồng tôi còn quỳ cả đêm ở bên ngoài nhà tôi để xin tha thứ.
Với quyết tâm ly hôn bằng được, tôi vẫn gửi đơn ly hôn. Nhưng đến ngày ra tòa, tôi mới phát hiện mình mang thai. Còn trên tòa, anh ta khóc lóc níu kéo, thề trước tòa sẽ đối xử tử tế với tôi, sẽ bù đắp cho tôi và một mực không chịu thỏa thuận ly hôn. Tòa hẹn một tuần sau đến hòa giải thêm lần nữa.
nguồn: tintuc.vn

Sốc khi biết chồng có con riêng

Hanh phuc gia dinh chia sẻ: Đi được 4 năm của chặng đường hôn nhân, Hằng luôn hài lòng và tự hào Quang - một người chồng mẫu mực, yêu thương vợ con hết lòng. Mỗi khi nhìn chồng và cô con gái 2 tuổi nô đùa, Hằng thực sự chẳng ước mong gì hơn thế, chỉ muốn cuộc sống sẽ mãi được yên bình và êm ấm như thế này.
Nhưng rồi sóng gió đã ập xuống gia đình cô khi Hằng bàng hoàng phát hiện người chồng tuyệt vời của mình có một cậu con trai riêng bên ngoài, giờ đã lên 6 tuổi. Nghĩa là đứa bé ấy ra đời trước cả khi anh quen, yêu và lấy cô! Ban đầu, Hằng gần như không thể tin nổi sự thật ấy, nhưng khi nghe chính miệng Quang thừa nhận không chút giấu diếm khi được hỏi thì cô gần như muốn ngã quỵ.
Ấy thế nhưng khi nghe Quang kể lại đầu đuôi câu chuyện thì Hằng dần bình tâm lại hơn. Câu chuyện của anh khá đặc biệt, không hề giống kiểu anh làm con gái nhà người ta mang thai rồi "chạy làng" như cô tưởng tượng trước đó. Mẹ của con riêng anh là một người phụ nữ hơn anh 5 tuổi, là bạn bè của Quang. Trước đây, chị ấy có một mối tình sâu nặng, nhưng cuối cùng anh chàng ấy chê chị già, xấu rồi chạy theo một em gái trẻ trung, xinh đẹp hơn. Khi ấy, chị đã mang trong mình đứa con của gã đàn ông đó. Vì vẫn còn yêu và muốn con sinh ra có bố, chị ấy đã đến gặp gã ta để níu kéo. Nào ngờ hắn tuyệt tình, nhất quyết muốn ra đi, trong lúc cãi cọ đã đẩy chị ngã dúi dụi. Cú ngã ấy đã khiến chị mất đi đứa con trong bụng. Vừa chịu nỗi đau về thể xác, lại thêm nỗi đau tinh thần quá lớn, chị đã tìm đến cái chết nhưng may mắn được người nhà phát hiện và cứu chữa kịp thời. Sau chuyện đó, chị ấy suy sụp vô cùng.


cay-dang-chap-nhan-chong-co-con-rieng_bfa9071dd7
Cô nuốt vào lòng những cay đắng và xót xa để chấp nhận việc anh có con riêng bên ngoài…
Thời gian qua đi, chị tuổi ngày càng cao, nhan sắc lại có phần hơi kém, cộng với vết thương lòng quá lớn khiến chị mãi vẫn một thân 1 mình. Rồi một ngày chị đã thỉnh cầu anh cho mình 1 đứa con để bế ẵm, chăm sóc, làm chỗ dựa tinh thần - chỉ điều đó thôi, không cần bất cứ điều gì khác cả. Việc quyết định có 1 đứa con với người mình sẽ không lấy làm vợ khiến Quang đắn đo. Nhưng sau, do xót thương hoàn cảnh của chị, anh đã gật đầu đồng ý. Sau khi đứa trẻ ra đời, anh cũng quan tâm, săn sóc tới đứa trẻ nhưng mối quan hệ với chị ấy vẫn thuần túy là 2 người bạn như trước kia. Rồi anh yêu và cưới Hằng như bất cứ người đàn ông độc thân nào khác, vì anh và chị ấy rõ ràng không hề có ý định tiến tới với nhau.
"Anh xin lỗi vì đã giấu em chuyện này, chỉ vì anh sợ nói ra thì em sẽ không cưới anh nữa mất! Lúc ấy, anh còn trẻ, chị ấy thì đang trong lúc tinh thần suy sụp, vì thế mà hành động thiếu suy xét, không nghĩ đến hậu quả. Anh khẳng định với em, sau khi đứa trẻ ra đời, giữa anh và chị ấy không hề có bất cứ điều gì khác, chị ấy cũng không bao giờ có ý định tham lam gì với anh cả!" – Quang chân thành nói với vợ. Rồi anh dẫn Hằng tới gặp chị ấy, 3 người đã có cuộc nói chuyện thẳng thắn với nhau. Những lời chị ấy nói hoàn toàn trùng khớp với những gì Quang kể với cô. Nhìn vẻ hồn hậu của người phụ nữ ấy và niềm tin vào đạo đức của chồng, cô không hề nghi ngờ những gì 2 người ấy nói. Lại nhìn chị ấy một mình nuôi con với bao vất vả nhọc nhằn trong miệng lưỡi người đời cay nghiệt, lòng Hằng trùng xuống, im lặng ra về không nỡ trách móc ai câu nào.



cay-dang-chap-nhan-chong-co-con-rieng_604398056f
Cứ mỗi lần nghĩ tới chồng mình còn là cha của 1 đứa trẻ khác không phải mình sinh ra, lòng Hằng lại đau nhói...
Thực sự hoàn cảnh có con riêng của Quang quá ư đặc biệt khiến Hằng bối rối và khó xử vô cùng. Cô hiểu, anh và chị ấy đều là những người tốt, chỉ vì trong lúc không suy nghĩ kĩ càng nên mới để xảy ra chuyện như thế này.
Theo báo tintuc.vn

Thứ Ba, 1 tháng 9, 2015

Phụ nữ cần gì từ một người đàn ông

Hanh phuc gia dinh chia sẻ: hôm nay mình có gặp một anh bạn, đã mấy năm rồi, không gặp nhau, nên hai anh em ngồi cafe một chút. Lần nào đi công tác, anh ấy cũng gọi cafe, mà mình không đi được, nên ngại. Những mối quan hệ xã hội, từ sau khi có con, mình đều hạn chế. Phần vì không có thời gian, phần vì ngại giao tiếp, không biết nói gì, sợ bị vô duyên.
Anh bạn mình là một người đàn ông thành đạt, ở tuổi hơn 30, anh ấy có mọi thứ và rất giỏi. Có điều, gia đình ở thời điểm hiện tại, không hạnh phúc lắm. Anh ấy nói, anh không biết vì sao lại thế?
Mình chia sẻ, có lẽ bởi anh bận rộn? Không có thời gian bên vợ con, nên nảy sinh nhiều mâu thuẫn gia đình. Lâu ngày, những mâu thuẫn ấy không thể tháo gỡ?
Anh ấy bảo: Ừ, một tháng anh đi công tác nước ngoài 2 tuần, hết châu Âu, lại quay sang Nhật, Hàn. Nhưng anh đi làm những việc đó vì đặc thù công việc, anh mong vợ anh hiểu anh. Anh có làm vì một mình anh đâu?
Mình nói với anh ấy rằng, người phụ nữ xa chồng nhiều, không tránh khỏi bất an. Anh ấy nhăn mặt rồi nói: "Anh thề, trông anh có vẻ sẽ gây ra "bất an", nhưng anh không hề làm gì có lỗi với vợ con khi đi xa cả."
Mình cười, xong bỗng dưng anh ấy hỏi: "Tại sao ngày xưa anh cưa em không đổ nhỉ? Lý do là gì nhỉ?"
Mình cười to hơn: "Đấy anh thấy không? Cách anh cư xử, chính là sự bất an cho vợ anh! Chồng em chẳng làm gì cả, nhưng mỗi khi cô bạn thân cũ mà chồng em từng thích xuất hiện trên báo, là em đã muốn cào nát màn hình rồi. Huống hồ anh, người sẵn sàng hỏi em những câu ngô nghê như thế?"


gia dinh1
Ảnh minh họa
Rồi mình bảo: "Anh rất giỏi luôn í. Nhưng ngày xưa em không thích anh, bởi vì anh cho phụ nữ cảm giác bất an. Chồng em thì khác, dù ít tuổi hơn anh nhiều, nhưng ở bên cạnh chồng em, em cảm thấy rất an toàn."
Đàn ông đúng là, tin tuc rất có thể làm phụ nữ hiểu lầm bằng những cử chỉ vô cùng nhỏ nhặt. Muốn giữ cho gia đình ấm êm, đôi khi mỗi người phải thay đổi mình một chút. Cái hào hoa không cố ý cũng cần phải cố gắng giấu đi.
Phụ nữ cần gì?
- Một số người phụ nữ cần tiền, cần cuộc sống sung sướng. Họ sẵn sàng xem hạnh phúc của mình là tiền. Phần lớn còn lại thì không như vậy, họ cần sự tin tưởng, họ cần cảm giác bình yên, một người đàn ông có bờ vai đủ rộng để cho họ tựa vào. Anh ấy có thể đi nhiều và đi xa, đi bao lâu cũng được... Nhưng khi người phụ nữ của anh ấy cảm thấy cô đơn, anh ấy sẽ luôn vỗ về cô ấy được. Có thể chỉ bằng câu nói: "Em yên tâm, anh vẫn ở đây!", "Đừng lo gì cả, anh sẽ về sớm thôi"... Hoặc một hành động vô cùng nhỏ nhoi nhưng ý nghĩa, một cái hôn lên trán thôi, cũng được.
Đàn ông cần gì?
- Đàn ông cần gia đình. Cần một nơi để trở về yên ấm. Chắc hẳn các anh không muốn trở về một ngôi nhà ồn ào, đầy tiếng hét la, khóc lóc, đầy cảm giác vô vọng, lạnh lẽo. Cái đàn ông cần khi về nhà, chính là sự bình yên. Sự bình yên bên vợ con mình, cảm giác được thấu hiểu, được người phụ nữ của mình yêu thương rất nhiều, giống như một vòng tay thật chặt sau những ngày bôn ba mệt mỏi. Phụ nữ nên nhớ nhé, bình yên đôi khi cũng chính là tình yêu đấy. Đừng nên đào bới cảm giác an yên trong lòng mình, để nó bị xới tung lên, làm xáo trộn mọi điều trong cuộc sống.
Bạn có thể không nhất thiết phải coi vợ/ chồng mình là cả thế giới của bạn. Bạn vẫn cần lắm chứ những mối quan hệ giao tiếp bên ngoài để cuộc sống đa dạng và nhiều màu sắc hơn. Nhưng bạn ơi, ở trong gia đình, mỗi người đều cần giảm một chút xíu cái tôi, cái khao khát "được" của mình một chút, để ngôi nhà luôn là tổ ấm nhé!
nguồn: tintuc.vn

Thứ Hai, 31 tháng 8, 2015

Tiếng vợ tâm sự điện thoại với ai đó làm tôi chết lặng

Hanh phuc gia dinh chia sẻ: Tôi và vợ quen, yêu nhau từ cách nay 6 năm. Tình yêu thời đại học có lẽ với anh cũng đẹp và lãng mạn. Chúng tôi cũng trải qua thời gian như thế.
Cả hai đều từ quê lên thành phố học. Gia đình cô ấy có điều kiện nhưng hàng tháng cô ấy chỉ xin 1 triệu còn lại tự làm thêm để trang trải tiền trọ học và sinh hoạt. Nhà tôi nghèo, mẹ tôi phải vất vả lắm, vay mượn hết tiền sinh viên đến ở phường, mượn anh em họ hàng mới nuôi nổi tôi 5 năm đại học. Tôi cũng đi gia sư để kiếm thêm đỡ bố mẹ.
Quen và yêu em, chỉ có cái xe đạp, tôi còn nhớ có lần đèo em đi chơi. Đến gần cổng công viên thì mưa như trút, tắc đường, hai đứa đứng dưới mưa ướt như chuột lột nhưng vẫn nhìn nhau cười. Cô ấy chấp nhận yêu tôi, không chê tôi nghèo khó và kể cả sau này lấy nhau làm vợ làm chồng.
Ra trường 1 năm chúng tôi kết hôn. Em được vào làm một cơ quan nhà nước, lương không là bao. Còn tôi mãi vẫn không xin được việc gì ra hồn nên đành đi làm thuê cho một xưởng gỗ. Hai vợ chồng đi làm sớm tối, con gái mẹ tôi trông gần năm rồi đành gửi nhà trẻ vì kinh tế eo hẹp, lương vợ chồng không đủ thuê người giúp việc.
Tôi đi làm mộc sớm tối mới về, vợ tôi đi làm về đón con, chăm con, lo cơm nước còn tôi về muộn chỉ kịp tắm táp là vào bàn ăn luôn.
Nhiều khi thấy vợ con cả năm trời không có quần áo mới để mặc. Vợ tôi mặc quần áo cũ của các chị họ cho, còn con tôi hiếm lắm mới có bộ quần áo mới. Đến đồ chơi cũng không có mà mua cho con, nhiều khi tôi thấy mình yếu kém và trách bản thân nhiều lắm.
Tôi lấy đó làm động lực để làm thêm giờ, cuối tuần tôi cũng sang xưởng làm để đỡ vợ con phần nào. Thế nhưng càng cố càng bị thụt lùi, hàng hóa bán không được nên tiền công của tôi mỗi tháng chẳng được bao nhiêu.
Nhiều đêm về vợ con ngủ, tôi ra ngõ ngồi trầm ngâm một mình. Tình cờ một hôm tôi xin về sớm vì hàng họ xưởng gỗ ế ẩm quá. Hôm đó tôi được nhận nửa tháng lương. Tôi rẽ vào hàng vịt quay mua về nửa con để mẹ con cô ấy ấm lòng.
Nhưng vừa mở cửa nhà, tôi nghe tin tuc thấy tiếng vợ khóc thút thít trong nhà. Hình như cô ấy đang nói chuyện với ai đó. Đứng một lát, nghe câu chuyện cô ấy nói khiến tôi chết lặng.
vo-nghe-dien-thoai-1440995101
Tiếng vợ tâm sự điện thoại với ai đó làm tôi chết lặng. Ảnh minh họa.
 
"Mẹ đừng nói thế, chồng con tuy vậy nhưng rất chịu khó làm ăn và yêu thương vợ con lắm. Anh ấy chưa bao giờ lớn tiếng với con. Dạo gần đây anh ấy còn đi làm cả ngày nghỉ chỉ để kiếm thêm nuôi con. Nhưng hàng hóa ế ẩm nên công không được bao nhiêu. Giờ mẹ không cho con vay thì con biết trông vào ai?"Tiếng cô ấy nói chuyện với mẹ vợ tôi khiến tôi chực trào nước mắt.
"Con cũng khổ lắm chứ sung sướng gì đâu. Xin được việc bây giờ khó lắm mà làm mộc cũng không được là bao. Bỏ không cái bằng đại học cũng phí. Mẹ có thương con, thương cháu thì cho vay tiền, để anh ấy mở cái ốt làm ăn. Sau này khấm khá rồi nhất định con sẽ trả ơn mẹ..."
Vợ vừa tắt máy, tôi đã lao vào ôm chầm lấy cô ấy. Thấy tôi, cô ấy lau vội nước mắt mỉm cười hỏi tôi đi làm về sớm vậy. Tính cô ấy lâu nay vẫn thế, khổ cam chịu một mình không nói với ai, lúc nào cũng cố làm tôi vui, tôi cười hanh phuc gia dinh để tôi không chán nản.
nguồn: tintuc.vn

Thứ Sáu, 28 tháng 8, 2015

Giờ em có nói gì thì anh cũng chỉ coi em là một con điếm

Hanh phuc gia dinh chia sẻ: Máy điện thoại reng reng đổ chuông, tôi cầm lên đọc tin nhắn, cảm giác sung sướng vì đã có lương. Tôi dắt xe máy ra khỏi nhà và đi rút tiền luôn vì biết đầu tháng nên sẽ phải chờ đợi. Đúng như dự đoán, cả thị xã có mỗi 3 cây ATM hoạt động ngoài giờ hành chính, mà cây thì rút được cây không nên lượng người rút tiền lúc nào cũng đông, mỗi lần đi rút là phải đợi đến 20-30 phút tôi quen rồi.
Như mọi lần, tôi đứng xếp hàng ngay ngắn từ bên lề đường, khoảng 10 phút sau theo thứ tự tôi cũng đã đi được đến bên trong khu vực cửa kính của máy rút tiền. Tôi vốn quen rồi nhưng đợi cũng sốt hết cả ruột.
Tôi ngó nghiêng nhìn dòng người, nhìn ảnh những cô chân dài quảng cáo dịch vụ Agribank, rồi bất chợt tôi nhìn …cái thùng rác với ý nghĩ mơ hồ sao mấy ngày họ không đổ rác mà lắm hóa đơn bỏ lại thế? Tôi quay đi nhưng người phụ nữ trước mặt tôi rút lương cho cả tổ hay sao ấy, chị cầm 6-7 cái thẻ và rút hộ tiền cho từng người, tôi bắt đầu thấy sốt ruột, trong cây ATM còn mỗi mình tôi và chị ấy.


khinh thuong vo
Bức thư bị ném vào thùng rác
Tôi lại liếc lên nhìn thùng rác, lần này phát hiện có một tờ giấy to. Đang rảnh nên tôi liếc mắt đọc qua: ”Giờ em có nói gì thì anh cũng chỉ coi em là một con điếm…”. Tôi giật mình với những dòng chữ ấy. Người phụ nữ trước tôi đã rút tiền xong, tôi thở phào nhẹ nhõm, cuối cùng cũng đến lượt mình.
Rút xong tiền tôi định quay đi thì nghĩ đến tờ giấy, tôi tò mò cầm lên, ra xe và ngồi đọc.
Bức thư của một người vợ gửi chồng. Đọc qua thư tôi cũng hiểu được phần nào câu chuyện gia đình anh chị. Chị là một công nhân may có chút nhan sắc, tôi nghĩ vậy. Còn anh chồng làm sếp của một cơ đơn vị nào đó. Anh chồng vì cậy mình có tiền, có quyền nên coi vợ không ra gì, sỉ nhục chị bằng những lời lẽ cay nghiệt, có lúc còn đánh đập chị thâm tím mặt mày.
Lương công nhân của chị chỉ có gần 3 triệu đồng một tháng, trong khi đó chồng chị cao gấp 7-8 lần chị. Chị một mình xoay xở cho gia đình nuôi các con ăn học, anh cũng chẳng đóng góp được mấy công sức nuôi con. Đi làm về sớm hơn mà anh chẳng mảy may cắm cho vợ nồi cơm. Chị tan ca 7 rưỡi tối mới về đến nhà lại tất bật cơm cơm nước nước rồi tắm giặt cho con, thế mà về đến nhà anh chửi mắng chị đủ thứ chuyện: Nào món ăn không ngon, nào con khóc kìa…trong nhà anh chỉ là người dưng, không động tay vào việc nhà giúp đỡ chị hay chia sẻ, thông cảm cho chị.
​Chị buồn bã, thấy bọn trẻ tải zalo ầm ầm chị cũng tải về. Chị quen một người bạn qua zalo, một người chị chỉ biết tên tin tuc và không biết mặt, vì quá buồn chị đã trải lòng mình nhắn tin tâm sự chuyện gia đình chị chuyện chồng con. Có người tâm sự chị cũng vơi đi được phần nào. Thi thoảng buồn và có thời gian chị lại tâm sự với người bạn ấy. Cho đến một ngày chồng chị vô tình đọc được những tin nhắn ấy. Anh lấy cớ đánh đập chị, coi chị là kẻ ngoại tình mặc dù chị chưa hề biết mặt và gặp người bạn kia. Anh chửi mắng chị, bảo chị lăng nhăng, chị là một con điếm, mặc cho chị giải thích thế nào đi chăng nữa… Lại những cuộc đánh đập bạo hành.
nguồn: tintuc.vn

Thứ Năm, 27 tháng 8, 2015

Cái giá đắt cho gã chồng bội bạc

Hanh phuc gia dinh chia sẻ: Cô và Tuấn lấy nhau từ tình yêu gắn kết hai người. Nhưng cô không được gia đình Tuấn hài lòng vì cô không khôn khéo. Hơn nữa, nhà chồng coi thường vì cô là con nhà nghèo. Từ ngày cô về nhà chồng, mọi công nặng việc nhẹ cô đều gánh vác hết, từ đám hiếu, hỉ, cho đến đi chợ, chi tiêu hàng ngày. Nhưng cô vẫn không được yên thân với mẹ chồng. Tuấn yêu thương vợ nhưng không dám trái lời mẹ mình.
Mưa dầm thấm lâu, qua nhiều câu chuyện mẹ chồng thêu dệt cho cô khiến Tuấn dần xa vợ hơn, không còn tin tưởng cô như trước nữa. Ngày cô sinh con gái, vật vã trong đêm đông, chỉ mình cô bế con về trong khi trời đang mưa phùn gió bấc. Cô tủi thân và hận Tuấn, gia đình nhà chồng vô cùng.
Nhưng vì không muốn con thiệt thòi và thiếu tình cảm của bố, cô quyết tâm làm nhà ở riêng, bớt va chạm với mẹ chồng, lại có thể giữ được bố cho con. Cô lao vào công việc đến quên ăn, quên ngủ.
Chưa kịp về nhà mới thì chồng cô đã dẫn bồ về ở. Lúc này, bồ nhí của Tuấn đã đang mang thai. Nước mắt cạn khô vì những cay đắng, mảnh đất này của gia đình nhà chồng. Cô còn biết cậy nhờ ai trong khi chồng cô còn phụ cô đến như vậy.
chong-ngoai-tinh
Cô đưa mắt nhìn xa xăm, và thầm nghĩ: Vậy là ông trời có mắt (Ảnh minh họa)
Đêm ấy, một đêm mưa như trút nước, lạnh cắt da thịt. Không chịu được cảnh trơ trẽn chồng mình và bồ nhí nằm ôm ấp ngay trên giường cưới của cô. Tay Tuấn xoa xoa lên bụng, mụ đàn bà ấy (bồ của Tuấn) đã nguýt cô một cái thật dài cùng câu nói cay độc: "Bây giờ, tôi đã mang trong mình đứa con của anh ấy. Cô biết thân, biết phận thì cút đi. Không thì ở đây hầu hạ vợ chồng tôi cũng được". Nhìn sang Tuấn, cô chỉ nhận được ánh mắt ghẻ lạnh và điệu cười nhạt.
Cô vào buồng bế đứa con đang ngủ say ra đi. Nhưng gia đình chồng cô đã kịp ngăn cô lại. Họ bắt cô ra đi và phải để lại đứa con gái bé bỏng. Sau hồi vật vã đau đớn, cô đứng lên, ra đi với hai bàn tay trắng.
Tài sản duy nhất của cô là bộ quần áo mặc trên người cùng với số nợ kếch xù cô vay khi làm nhà. Cô lao ra giữa đêm tối đen như mực, bóng đêm nuốt chửng lấy thân hình gầy yếu của cô. Mặc cho mưa giông, gió giật, cô gào khóc và ngã xuống, ngất lịm đi không còn biết gì nữa…
Những tin tuc từ ngày cay đắng, cùng cực và nghèo khó, cô phải đi xin cơm thừa của quán ăn để sống qua ngày, xin quần áo cũ của người cùng xóm trọ để mặc. Dù có 200 ngàn nhưng cô cũng phải đi vay để có tiền đi ô tô lên Hà Nội làm thuê. Lại một lần nữa cô lao vào công việc để quên đi mọi thứ. Ai thuê gì cô cũng làm, từ bốc vác, lau nhà, cho đến việc chăm sóc cụ già đau yếu. Sau hai năm, cô trả hết số nợ và tinh thần của cô bình phục trở lại.
Còn Tuấn, chồng cô, đã tổ chức đám cưới với bồ ngay sau khi đuổi được cô đi. 5 tuần sau vợ hắn bị sảy thai, một sự thật nghiệt ngã bị phơi bày sau đó, đứa con đó không phải của Tuấn mà là của một khách làng chơi. Qua bạn bè của cô vợ hai, Tuấn biết mình bị cắm sừng nên hắn li dị ngay lập tức.
8 tháng sau hắn lại cưới vợ, vợ hắn có thai ngay sau đó nhưng do sức khỏe yếu nên chỉ nằm một chỗ, không được làm gì… Đến tháng thứ 9, cô ta bị trượt chân ngã. Cô sinh non và không thể cứu được đứa bé vì sức khỏe quá yếu. Cô vợ ba của Tuấn là kẻ ham chơi, thích tụ tập, đàn đúm và cờ bạc. Vốn dĩ cô ta muốn giữ đứa con để là cái cớ được đường đường chính chính trở thành chủ căn nhà lộng lẫy ấy.
nguồn: tintuc.vn

Thứ Tư, 26 tháng 8, 2015

Dòng chữ khắc trong lòng nhẫn không phải là tên viết tắt của chồng

Hanh phuc gia dinh chia sẻ: Tôi là mẫu người nhát gái, rất sợ tiếp xúc với người khác giới thế nên ngoài 30 tuổi vẫn chưa có mảnh tình nào vắt vai. Dù tôi có địa vị xã hội, gia đình khá giả và vẻ ngoài được mọi người nhận xét là cao to, phong độ.
Thấy tôi mãi không yên bề gia thất, bố mẹ thì giục giã, bạn bè người thì trêu đùa rằng tôi có vấn đề, người thì trù ẻo “trai già kén chọn”, “vợ không lấy lại lấy nợ”… Nhưng không vì thế mà tôi vơ đại lấy 1 người làm vợ. Cho đến một ngày được gặp 1 cô gái phòng Kế toán bên cạnh phòng tôi.
Hôm đó, cô ấy sang phòng tôi để xin thống kê thiết bị trong phòng, tôi đã bị ấn tượng ngay bởi 1 giọng nói nhẹ nhàng, dễ nghe và 1 khuôn mặt thật thiện cảm với nụ cười thật duyên. Chẳng hiểu cô ấy có phóng tia sét nào không mà cả buổi hôm đó tôi cứ bị ấn tượng mãi với cô gái nhỏ xinh ấy.
ngoai tinh 1
Tôi chẳng hiểu tại sao vợ mình lại làm thế (Ảnh minh họa)
 
Tôi tìm cách liên lạc rồi xin kết bạn facbook, rồi ngày ngày hỏi han, chuyện trò vui vẻ. Nhận thấy tín hiệu đèn xanh từ đối tượng, tôi như thêm động lực để tấn công dồn dập hơn. Vậy là chỉ sau khoảng 4 tháng tôi ngỏ lời và nhận được cái gật đầu e thẹn của nàng. Cả 2 phòng ồ à ngạc nhiên và không ngớt lời khen tôi giỏi.
Vì tôi cũng đến tuổi lấy vợ, còn bạn gái đang ở tuổi đẹp để lấy chồng (25 tuổi) nên ngay cuối năm đó, chúng tôi dẫn nhau về xin phép 2 bên gia đình được tổ chức đám cưới.
Một đám cưới thật hạnh phúc được diễn ra. Tôi mãn nguyện vì cưới được người mình yêu. Cuộc sống mới của vợ chồng tôi cứ thế diễn ra suôn sẻ. Sau 2 tháng thì vợ tôi có tin vui. Vốn tính cẩn thận, chu đáo nên việc vợ bầu bí được tôi chăm sóc rất kỹ. Sau cưới, vợ chồng tôi ở riêng nên mọi việc tôi chủ động làm hết giúp vợ để vợ có thời gian nghỉ ngơi. Dù có vất vả hơn một chút nhưng được chăm vợ chăm con là hạnh phúc của tôi.
Tình cảm vợ chồng theo cảm nhận của tôi thì hanh phuc gia dinh vẫn không hề có dấu hiệu rạn nứt. Cho tới khi vợ bầu 6 tháng, tăng cân khá nhiều nên đã không đeo vừa chiếc nhẫn cưới. Cô ấy đã tháo cất đi rất cẩn thận trong một cái hộp nhỏ bằng gỗ ở góc tủ. Rồi vô tình tôi đã phát hiện ra bí mật bên trong lòng chiếc nhẫn cưới đó.
nhan cuoi
Mặc dù đó là chiếc nhẫn cặp với chiếc tôi đang đeo, nhưng tôi vẫn cảm thấy có gì đó không giống. (Ảnh minh họa)
 
Chẳng hiểu sao, tủ mới sắm mà đã có dấu hiệu bị mọt, tôi phải dọn hết cả tủ quần áo ra để kiểm tra, thấy 1 cái hộp gỗ nhỏ cũng có vấn đề nên mở ra xem. Chiếc nhẫn cưới của vợ được gói ghém kỹ càng trong đó. Thấy vậy tôi còn tự cười tủm: “Nhẫn cưới mà làm như báu vật, cẩn thận thế!”. Tôi mở ra và đeo thử lên ngón út của mình. Mặc dù đó là chiếc nhẫn cặp với chiếc tôi đang đeo, nhưng tôi vẫn cảm thấy có gì đó không giống.
Ngắm nghĩa một lúc, tôi phát hiện ra dòng chữ khắc trong lòng nhẫn không phải là tên viết tắt của vợ chồng tôi kèm ngày cưới, mà là tên một ai đó với dòng chữ “My Love”. Tôi như chết lặng trong đau đớn vì phát hiện vợ đặt một chiếc nhẫn giống hệt, để khắc tên người khác và mang theo mình bấy lâu.
Không biết tin tuc gì đang xảy ra đây? Người đó là ai mà lại được cô ấy giấu kín như thế? Chẳng lẽ cô ấy lấy tôi rồi mà chưa quên được người cũ hay sao? Hơn bao giờ hết, tôi muốn 3 mặt một lời hỏi thẳng xem chuyện cái nhẫn là sao nhưng lại nghĩ cô ấy đang bầu bí, sợ lại ảnh hưởng tới con nên tôi cố dừng lại đợi một thời gian nữa.
nguồn: tintuc.vn

Thứ Tư, 19 tháng 8, 2015

"Anh đã làm gì thì anh tự biết."

Hanh phuc gia dinh chia sẻ quen nhau qua một người bạn, Mai và Lê đã gắn bó chỉ sau lần đầu hẹn hò. Là một người yêu thơ văn đến phát cuồng, Mai thấy mình thật may mắn khi tìm được một nửa đích thực có cùng sở thích. Sau 5 năm tìm hiểu và 3 năm bước vào cuộc sống hôn nhân, Mai tin rằng tình cảm giữa cô và Lê sẽ không bao giờ phai nhạt.
 
Mai là con út trong gia đình, được bố mẹ cưng chiều như công chúa, từ nhỏ đến lớn cô chưa bao giờ phải động tay động chân vào bất cứ việc gì. Biết Mai không thích làm việc nhà, Lê một tay làm tất, từ nấu ăn cho tới giặt giũ, dọn dẹp nhà cửa. Mai thích gì anh cũng chiều theo cô hết. Thậm chí, khi Mai nói sợ xấu người không muốn vội sinh con anh cũng đồng ý cùng cô tận hưởng một thế giới ngọt ngào chỉ có 2 người trong suốt 3 năm trời.
 
Mấy cô bạn thân của Mai cũng phải thừa nhận rằng họ ghen tị với cô. Trong con mắt ngưỡng mộ của họ, Lê quả thật là một người đàn ông tốt hiếm có trên đời. Lê không hút thuốc, rượu chè và bài bạc, sở thích duy nhất của Lê là lên mạng chơi điện tử và chat chit với bạn bè. Danh sách bạn bè trên Facebook của Lê, Mai cũng xem xét hết rồi, hầu hết họ đều là nam giới, tất nhiên cũng có một vài người bạn là nữ giới.
 
Nhưng không hiểu vì sao tự dưng Mai lại đặc biệt chú ý tới cái tài khoản Facebook có tên là Hương. Mai dò hỏi: "Này, anh cẩn thận nhé, giờ trên mạng nhiều người hay lấy ảnh người khác giả làm ảnh của mình lắm đấy. Khéo em Hương kia còn hơn anh nhiều tuổi ý." Lê bình thản trả lời "Gớm, em làm như anh không biết, anh cũng chỉ nói chuyện phiếm thôi chứ quan tâm gì tới mấy cô đó".
1
Ảnh minh họa
Tình cờ đọc được một bài báo kể về tâm sự của một người phụ nữ phát hiện chồng mình ngoại tình chỉ với một câu bông đùa. Bài báo cũng nhấn mạnh rằng phụ nữ không nên quá nghi ngờ chồng nhưng cũng đừng bỏ qua các dấu hiệu nghi ngờ.
 
Mai cười và tự nhủ, hanh phuc gia dinh sao trên đời lại có người đàn ông ngu ngốc như vậy chứ, chỉ vì một câu nói đùa của vợ mà đã vội vàng thú nhận tội lỗi của mình. Bài báo này thật chẳng đáng tin.
2
Ảnh minh họa
Không hiểu ma xui quỷ khiến thế nào Mai thoáng nghĩ, có khi mình cũng thử chồng một lần xem sao. Vào cái thời điểm đó, Mai hoàn toàn tự tin Lê chắc chắn không dễ dàng mắc bẫy. Cứ tưởng tượng ra cái cảnh Lê tức tối tranh cãi với mình về chuyện này cô lại không nhịn được cười.Như thường lệ, tan làm Lê về nhà, hào hứng nói với vợ: "Vợ yêu, hôm nay anh sẽ nấu cho em món em thích nhất nhé." Trái với vẻ mặt ngày thường, Mai cố tình tỏ ra giận dữ, lầm lì không nói một lời. Đúng như dự đoán, Lê cuống quýt hỏi han Mai xem đã có tin tuc chuyện gì xảy ra. Diễn lại y hệt những gì trong bài báo viết, Mai lạnh lùng nhìn thẳng vào mặt Lê và nói "Anh đã làm gì thì anh tự biết."
nguồn: tintuc.vn

Thứ Năm, 13 tháng 8, 2015

số phận đã quá nghiệt ngã đối với cuộc đời của người phụ nữ

Hanh phuc gia dinh chia sẻ: chị sinh ra và lớn lên trong một gia đình thuần nông. Vì điều kiện gia đình đông con nên vừa hết cấp hai, chị xin nghỉ học để ở nhà phụ giúp bố mẹ. Ở cái tuổi đẹp nhất thì con gái, chị cao ráo, trắng trẻo với đôi mắt biết cười khiến cho được nhiều chàng trai trong vùng đem lòng yêu mến, mong lấy về làm vợ. Không tối nào, nhà chị thiếu những đám trai trong làng ngoài xã, người học hành tử tế, con nhà khá giả đến chơi, đến tán tỉnh, mong chiếm được trái tim người con gái người nết na, xinh xắn ấy.
Số phận đưa đẩy, 20 tuổi, chị gật đầu đồng ý làm vợ anh – một gã đàn ông không nghề nghiệp ổn định, không học hành đàng hoàng. Anh lại là con trai thứ trong một gia đình có đông anh chị em, gia cảnh cũng chẳng mấy khấm khá. Bù lại, anh có vẻ bề ngoài đẹp trai và tài ăn nói. Ngay lần đầu tiên hai người gặp nhau, chị đã bị hạ gục bởi lối nói chuyện vừa tình cảm lại đầy hài hước của gã trai đã ngoài 30 ấy.
Cuộc sống càng thêm niềm vui và hạnh phúc khi một năm sau, họ có cậu con trai đầu lòng kháu khỉnh, và 3 năm sau họ có thêm cậu con trai thứ 2 cũng khỏe mạnh, đáng yêu. Những ngày đầu mới về ở với nhau, hai vợ chồng chí thú làm ăn, cùng nhau vun vén hạnh phúc gia đình, chăm lo cho con cái trọn vẹn.
Anh cũng có được công việc ổn định, dù nghề thợ xây vất vả nhưng vì vợ con mà cố gắng làm lụng, tích cóp. Chị hằng ngày buôn vải vóc trong chợ, vừa xinh đẹp lại sắc sảo, giỏi giang nên chẳng mấy chốc ăn nên làm ra, có đồng vốn đồng lãi để mở rộng kinh doanh. Cuộc sống gia đình viên mãn và hạnh phúc khiến cho người trong làng đều ngưỡng mộ và lấy làm bài học dạy con mình “chúng nó chí thú làm ăn, vì nhau mà cố gắng như thế thì gia đình mới yên ấm, hạnh phúc được!”.
chong vu phu
Nhưng có lẽ số phận không chấp nhận để cuộc hôn nhân ấy bình yên. Sóng gió ra đình bắt đầu ập đến khi anh ngày càng hay về khuya và tiền công hàng tháng đều không có để chăm lo cho gia đình. Chị nhiều lần nhắc nhở anh thì anh gạt đi, thậm chí gắt gỏng “Tiền đem cho gái hết rồi”. Đau đớn với những lời lẽ trước kia chưa từng được nghe từ chồng, chị bán tín bán nghi để rồi biết được một sự thật phũ phàng là anh có bồ nhí ở ngoài. Chị tìm cách khuyên can anh quay trở về với hanh phuc gia dinh công việc và gia đình như trước.
 
Càng khuyên can chị càng bị chồng chửi bới, đánh đập, có lần đánh đập chị đến bất tỉnh. Có lần nghĩ quẩn, chị định quyên sinh nhưng gia đình bên ngoại biết chuyện đã khuyên ngăn nên chị từ bỏ. Thương con đang tuổi ăn tuổi học, vì không muốn chúng chịu ảnh hưởng từ người cha tệ nạn, bạo lực, chị đành gửi chúng về bên ngoại nhờ ông bà chăm sóc.
 
Đêm hôm ấy, không thấy anh về nhà, chị đến nhà nhân tình của chồng thì thấy đèn vẫn sáng và chồng mình đang ôm ấp ả đàn bà đó. Bị bắt quả tang nhưng hai người vẫn bao biện rằng “hai chị em tao đang tâm sự với nhau” và chửi rủa chị không ngớt. Đau đớn, tủi nhục, chị chạy về nhà vơ vội quần áo, tư trang để quay về nhà mẹ đẻ, đành lòng cắt đứt tình cảm với gã đàn ông bội bạc, khốn nạn ấy.
nguồn: tintuc.vn

Thứ Năm, 6 tháng 8, 2015

Rạn nứt vì vợ chồng xưng hô mày tao

Theo hanh phuc gia dinh cách xưng hô vợ chồng với nhau như thế nào trong cuộc sống gia đình từ xưa cho đến nay chẳng có quy chuẩn nào. Chính vì vậy mà danh từ xưng hô cũng vô cùng phong phú.
Có cặp vợ chồng thì gọi anh xưng em, ngược lại có những cặp lại xưng là "mình" gọi "ông xã, bà xã" và "cậu và tớ" cho thân mật. Thậm chí có những cặp vợ chồng gọi tắt là "bố" với "mẹ" khi không sống cùng ông bà, rồi xưng mày tao; có người vợ gọi chồng là "bố thằng cu" hoặc tên con là gì thường gắn thêm ở câu gọi…
Song có một điều dễ nhận thấy là cách xưng hô vợ chồng ảnh hưởng lớn đến tình cảm, hạnh phúc của vợ chồng. Đã có những cặp vợ chồng vì cách xưng hô thô thiển, suồng sã lại đẩy đến những mâu thuẫn nho nhỏ.
Như cặp vợ chồng chị Nguyễn Thị Liên (Hà Nội), tình cảm vợ chồng rạn nứt chỉ vì cách xưng hô mày tao của anh chồng. Chả là gần đến năm học mới, chị sốt sắng tìm hiểu trường lớp cho con. Nhiều lần chị cũng nói chuyện với mẹ chồng về việc sẽ cho cháu đến trường vào năm học mới nhưng cả bố mẹ chồng và chồng nhất quyết không cho con đi học mà muốn để con ở nhà.
Tức quá, chị nói lại một câu thì mẹ chồng la toáng lên nói con dâu mất nết. Nghe vậy chồng chị từ trong phòng bước ra quát tháo và nói "mày biến ra khỏi nhà tao ngay".
Chị đứng hình khi nghe chồng xưng mày – tao với vợ. Sau lần đó, cứ hễ vợ chồng va chạm nhỏ, mở miệng ra là anh lại mày – tao với vợ. "Thường ngày vợ chồng xưng hô rất tình cảm "anh anh, em em", nhưng từ khi nghe tiếng "mày tao" khiến mình bị xúc phạm, thiếu tôn trọng ghê gớm. Hai vợ chồng vì vậy mà cãi nhau nhiều hơn. Mỗi lần cãi nhau anh lại tiếp tục tung ra những lời lẽ như thế khiến mình cảm tưởng tình nghĩa vợ chồng hanh phuc gia dinh không còn gì nữa" – chị Liên tâm sự.
Vì bất cứ lý do gì vợ chồng xưng hô mày tao là không nên. Ảnh minh họa  
Cảm thấy bị coi thường khi bị xưng mày - tao
Các chuyên gia tâm lý cho rằng, nhiều người vẫn "ngụy biện" vợ chồng quan trọng là ăn ở với nhau thế nào chứ không quan trọng trong cách xưng hô. Ngôn ngữ tuy là cái vỏ, tình cảm mới là cốt lõi nhưng không phải muốn gọi thế nào cũng được.
Theo tin nhanh cách xưng hô là một cách thể hiện tình cảm trong cuộc sống vợ chồng. Nó thể hiện nếp văn hóa, mức độ hòa hợp trong đời sống hôn nhân. Qua cách xưng hô có thể thấy rõ sắc thái, tình cảm vợ chồng như yêu thương, giận dỗi hay xung đột.
Khi xưng hô anh – em sẽ thấy vợ chồng tình cảm hơn rất nhiều. Cũng như khi một anh chàng nào muốn tán tỉnh một cô gái cũng sẽ xưng hô "anh anh - em em" ngọt xớt, chứ chẳng ai nói mày - tao.
Vợ chồng có bằng tuổi hay chồng có kém vợ đến dăm bảy tuổi hoặc chồng hơn vợ vài ba chục tuổi cũng nên xưng hô tôn trọng nhau.
Vợ chồng xưng hô mày tao khi nào thì "được phép", theo chuyên gia tâm lý Đinh Đoàn, cho dù ngay cả khi cãi nhau vì bất cứ lý do gì và ai đúng, ai sai thì vợ chồng cũng không nên xưng hô "mày – tao" với nhau.
nguồn: tintuc.vn