Hiển thị các bài đăng có nhãn hôn nhân. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn hôn nhân. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Sáu, 2 tháng 10, 2015

chị có chồng thì cố mà giữ đừng làm phiền tôi

Lần nào đến gặp nhân tình của chồng tôi cũng bị cô ta chửi như tát nước vào mặt. Mặc cho tôi mềm mỏng van nài cô ta trả chồng nhưng cô ta nhất quyết cự tuyệt, còn luôn miệng nói "Chị có chồng chị giữ, đừng đến làm phiền tôi. Làm vợ mà không giữ được chồng, không sinh được thằng con trai thì đừng làm vợ nữa. Đàn bà không biết đẻ thì không thể trách đàn ông ngoại tình…".
Có lẽ chẳng có người phụ nữ hanh phuc gia dinh nào lại lâm vào hoàn cảnh khốn đốn như tôi lúc này. Lấy chồng từ khi 18 tuổi, đến giờ cũng ngót 8 năm, hai vợ chồng có với nhau 2 mặt con, vậy mà "một ngày nên nghĩa vợ chồng" là thế mà chồng tôi nỡ đối xử với tôi bạc bẽo hơn người dưng nước lã.
Ngày nào tôi cũng phải mang vác bụng bầu nặng nề đi tìm chồng khắp nơi, khi thì các quán nhậu nhẹt, khi thì quán hát… thậm chí kể cả nhà tình nhân của chồng cũng đã không ít lần tôi "đeo mo" đến gặp, van nài cô ta trả chồng cho tôi. Nhưng mọi thứ đều vô ích, bởi người cần cô ta là chồng tôi, lúc nào cô ta cũng tỏ ra cao thượng. Hễ tôi "đòi chồng" cô ta liền quát lớn "chồng chị thì chị giữ lấy, đừng có để anh ta đi lại lung tung rồi lại vác bụng đến ăn vạ đòi chồng. Đàn bà có chồng không biết giữ còn kêu ai.".
 
nhan tinh dspl
 
Tôi đã quá mệt mỏi, nếu không vì 2 đứa nhỏ, không vì đứa con trong bụng thì tôi cũng chẳng thiết sống nữa. (Ảnh minh họa).
Cũng vì những lời đường mật của người đàn ông từng trải như chồng tôi mà tôi lỡ dở một đời con gái, đường học đứt gánh, cãi lại lời cha mẹ, thậm chí bị gia đình từ mặt nhưng lúc đó tôi vẫn quyết tâm theo anh, lấy anh. 18 tuổi tôi lên xe hoa với một người đàn ông hơn tôi 6 tuổi, ngày cưới tôi ngậm ngùi lau nước mắt, đám cưới chóng vánh không tiệc tùng ấm ĩ, không lời chúc phúc từ cha mẹ. Những tưởng người đàn ông tôi chấp nhận vứt bỏ tất cả để theo ấy sẽ mang lại hạnh phúc, ấm no cho tôi như những lời đường mật đã hứa. Nào ngờ "lời nói gió bay", tình cảm dễ phai, anh lật mặt nhanh hơn lật bàn tay, đối xử với tôi như một con ở chứ không phải là cách cư xử của người chồng đối với vợ.
Sau khi tôi sinh đứa con gái đầu lòng thì bị chồng hắt hủi, may mắn thay mẹ chồng tôi là người tốt, bà luôn bảo vệ, đùm bọc lấy tôi. Nhưng kể từ khi bà qua đời vì bệnh tật thì nỗi khổ đổ dồn lên tấm thân tôi. Anh càng ngày càng quá đáng, bao công việc một tay tôi làm, còn anh ngày đêm chỉ biết nhậu nhẹt, gái mú bên ngoài. Tiền anh kiếm được chỉ để cho gái chứ chưa bao giờ anh mang về nhà.
Từ một đứa con gái tuổi trăng tròn tôi trở thành người phụ nữ rạn dày xương gió. Thế rồi cuộc sống buồn chán, khổ cực nơi đất khách quê người cứ trôi đi. Tuổi xuân của tôi cũng qua đi nhanh. Dù không còn hạnh phúc như trước đây nhưng vợ chồng tôi  hanh phuc gia dinh cũng có với nhau đứa con thứ 2. Lần này vẫn lại là con gái, cả hai đứa con anh không hề ngó ngàng, với anh chỉ có con trai mới là con, còn con gái là "con người ta" nên anh không có trách nhiệm.
Tôi ngậm ngùi cay đắng một nách nuôi hai con, rồi anh nhất quyết đòi tôi phải sinh bằng được con trai cho anh, nếu không anh sẽ "thay vợ mới". Tôi đau đớn mang bầu đứa thứ 3 trong khi đứa thứ 2 vẫn còn quá nhỏ. Nhưng sang đến tháng thứ 4 bác sĩ nói cái thai là con gái… kể từ đó anh coi tôi như kẻ thù vì đã khiến anh không có "người nối dõi".
Những ngày tháng sau này anh bỏ mặc mẹ con tôi, ngày ngày anh ra ngoài tìm thú mua vui. Tôi biết anh có tình nhân bên ngoài nhưng biết là để đó thôi chứ chẳng có cách nào ngăn cản anh. Cho dù bậy giờ anh có lấy thêm bà 2, bà 3 tôi cũng không cấm. Nhưng đằng này anh không làm vậy, anh chỉ vui chơi bên ngoài, mang hết tiền bạc cho gái, đồ đạc trong nhà anh bán hết, đến chiếc xe máy trước khi lấy chồng tôi mang theo cũng bị anh bán nốt.
Giờ đây ngày nào tôi cũng phải lận đận vác theo bụng bầu đi khắp nơi tìm chồng. Dẫu biết một người chồng như anh có cũng bằng không, nhưng dù sao ngôi nhà vẫn cần có bóng dáng đàn ông, các con tôi cần có cả bố cả mẹ. Nhưng tôi không biết làm cách nào mới có thể khiến chồng tôi hồi tâm chuyển ý quay về với gia đình.
Lần nào đến gặp nhân tình của chồng tôi cũng bị cô ta chửi như tát nước vào mặt. Mặc cho tôi mềm mỏng van nài cô ta trả chồng cho tôi, cho gia đình, con cái tôi nhưng cô ta nhất quyết cự tuyệt, còn luôn miệng nói "Chị có chồng chị giữ, đừng đến làm phiền tôi. Làm vợ mà không giữ được chồng, không sinh được thằng con trai thì đừng làm vợ nữa. Đàn bà không biết đẻ thì không thể trách đàn ông ngoại tình…".
Giờ đây tôi nên làm gì để cứu vãn cuộc sống này, làm thế nào chồng tôi mới chịu quay về với gia đình. Tôi đã quá mệt mỏi, nếu không vì 2 đứa nhỏ, không vì đứa con trong bụng thì tôi cũng chẳng thiết sống nữa.
nguồn: tintuc.vn

Thứ Tư, 12 tháng 8, 2015

Sự thật cay đắng sau màn kịch tinh vi của chồng và tình nhân

hanh phuc gia dinh chia sẻ : Gởi bạn Cherry, chủ nhân bài viết "Kết quả không tưởng của việc thử chồng". Khi đọc những dòng chữ chứa đầy niềm tự hào và hạnh phúc của bạn khi chiếm hữu được một người chồng chuẩn 10. Tôi lại nghĩ đến hoàn cảnh của tôi bây giờ. Và tôi khuyên bạn rằng: Bạn nên tìm hiểu sâu hơn về mối quan hệ của chồng mj chiếc váy ngắn và cổ áo khoét sâu hun hút.
k
Tôi đâu ngờ anh dựng lên màn kịch tinh vi đó để ngoại tình sau lưng mình (Ảnh minh họa)
 
Trong đó, có một cô đến bàn chúng tôi mời bia anh. Cô ta cứ hết mực khen anh đẹp trai, lại chiều chuộng vợ. Cô ta là con gái mà còn ghen tị với hạnh phúc của tôi nữa là. Khi đó, phần vì hãnh diện, phần vì muốn chứng tỏ chồng mình là "của hiếm" nên tôi lên tiếng đùa vui: "Tính chồng chị, chị nắm trong lòng bàn tay. Anh ấy ho he một tiếng là chị đã biết anh ấy nghĩ gì rồi".
Chồng tôi nghe vợ nói thế thì chỉ cười cười rồi đút cho con ăn. Còn cô ta thì trở nên nghiêm túc, giới thiệu bia bọt cho chúng tôi rồi giật giúp chúng tôi nắp bia. Sau khi nói gì đó về chương trình quay trúng thưởng, cô ta mượn điện thoại của chồng tôi để nhắn tin mã số tới tổng đài. Tôi không hề nghi ngờ gì, chỉ nhìn cô ta lịch sự chào rồi đi sang bàn khác.
Thế nhưng, tôi không ngờ cô ta lấy được số của chồng tôi và từ hôm đó, cô ta thường xuyên gọi điện, nhắn tin cho anh. Anh đều đưa hết cho tôi đọc. Thậm chí, có khi, anh còn đưa điện thoại cho tôi nghe và trả lời lại cô ta.
Trong tin nhắn, chủ yếu cô ta khen ngợi tôi có được người chồng tốt. Cô ta còn bảo với chồng tôi: "Ước sao em cũng kiếm được người chồng giống như anh". Vì việc này mà tôi rất tự hào, hanh phuc gia dinh nhưng cũng vô cùng tin tưởng chồng. Tôi cho rằng, nếu anh ngoại tình thì sao lại công khai cho tôi xem tin nhắn và trả lời điện thoại của cô ta. Anh sẽ giấu diếm, sẽ tỏ ra khả nghi chứ không phải như thế này.
Một hôm, anh nói với tôi là anh phải đi gặp cô ta để nói cho rõ ràng mọi chuyện. Anh không muốn cô ta cứ xen mãi vào gia đình chúng tôi như thế. Tôi đòi đi theo thì anh không cho. Anh nói rằng anh sẽ ghi âm tất cả cuộc nói chuyện cho tôi nghe. Không tin tưởng hoàn toàn, tôi nhờ em gái mình bí mật theo dõi mọi chuyện rồi báo lại cho tôi hay.
Đêm đó, anh về và mở ghi âm cho tôi nghe. Cô tiếp thị cứ luôn miệng nói thích anh, muốn được quan tâm tới anh. Thậm chí cô ta còn chấp nhận làm người tình của anh, không cần địa vị. Nhưng anh dõng dạc khuyên cô ta nên tìm người khác, anh chỉ yêu mình tôi. Anh còn nói anh sợ vợ buồn, nên không muốn làm chuyện có lỗi với tôi. Tôi nghe những lời từ chối của anh nhưng vẫn không yên tâm. Đến khi em gái tôi gọi điện, kể hết những gì đã chứng kiến tôi mới yên tâm và càng hãnh diện về anh hơn.
k1
Người chồng mà tôi yêu hết mình và tin tưởng bằng cả trái tim đột nhiên giáng cho tôi một đòn đau đớn. (Ảnh minh họa)
 
 
Sau hôm đó, anh bắt đầu xin phép tôi đi nhậu nhiều hơn. Quá tin tưởng anh, tôi đồng ý và đều nhận thấy mỗi khi đi nhậu về, anh đều có mùi men nên càng không nghi ngờ gì.
Sau đó không lâu, anh nói cần đi công tác Nha Trang một vài ngày. Vì lí do công việc, đương nhiên tôi gật đầu đồng ý. Tôi còn chuẩn bị cho anh rất nhiều quần áo và những vật dụng cá nhân cần thiết khác.
Cứ thế, tôi hạnh phúc trong màn kịch của chính chồng mình. Ngày thứ 3 anh đi, tôi nhận được điện thoại của một người bạn thân hồi học đại học, sống ở Nha Trang. Cô ấy hốt hoảng bảo tôi mở tin nhắn facebook ra xem người cô ấy vừa chụp hình có phải là chồng tôi không. Nửa tin nửa ngờ, tôi mở lên xem thì choáng váng thấy chồng mình đang tình tứ ôm eo cô tiếp viên trẻ trên bờ biển.
Có lẽ, anh nghĩ ở đó không ai nhìn thấy nên mới công khai như vậy. Tôi lập tức điện cho anh. Anh bắt máy và nói đang họp với một số lãnh đạo công ty ở đây. Niềm tin sụp đổ, tôi mất phương hướng thật sự. Tôi không ngờ mọi chuyện chỉ là màn kịch tinh vi của chồng và cô nhân tình dựng lên để qua mặt tôi.
Tôi im lặng gởi cho anh những tấm ảnh kia qua phần SMS. Anh xem xong, gọi lại cho tôi cả chục cuộc nhưng tôi không bắt máy.
Nhìn con trai bé bỏng,tin tuc lòng tôi đau quặn. Tôi không ngờ mọi thứ lại kết thúc như thế này. Người chồng mà tôi yêu hết mình và tin tưởng bằng cả trái tim đột nhiên giáng cho tôi một đòn đau đớn. Tôi biết sống như thế nào trong những ngày tiếp theo đây?
nguồn: tintuc.vn

Thứ Ba, 30 tháng 6, 2015

chồng và em chồng vẫn thường nằm ngủ cùng 1 giường

Chào các bạn!
Về nhà chồng ngót nghét 1 năm nay mà đến giờ mình mới tá hỏa khi phát hiện ra tin tuc lối sống ở nhà chồng. Phải nói khi nghe chồng nói vậy mình quá ngạc nhiên luôn cả nhà ạ vì ở nhà mình không như thế. Trong khi anh thì luôn miệng nói là bình thường, không vấn đề gì. Vì thế, hôm nay mình viết tâm sự này lên đây để mọi người đánh giá xem chuyện này ở nhà chồng mình có bình thường hay không nhé.
Mình yêu và cưới chồng mình tính đến nay đã 1 năm rồi. Trước khi lấy anh, mình cũng biết nhà chồng nghèo khó. Hơn nữa, anh lại không còn bố mẹ. Nhà anh chỉ có anh và cô em gái năm nay 20 tuổi đang ở với nhau nhưng yêu thương nhau thật nhiều.
Do bố mẹ mất sớm, một mình anh cứ đi làm nuôi em ăn học. Bởi thế, nhà cửa cũng không xây sửa được gì nhiều. Trước khi mình về thì nhà anh vẫn là căn nhà cấp 4 chật chội. Nhà anh cũng chỉ có một phòng ngủ nên hai anh em cứ ngủ chung giường với nhau rất vui vẻ. Mình thì không hề biết chuyện này vì anh chưa bao giờ kể cho nghe cũng như mình đến chơi thì cứ nghĩ chắc đó là phòng của em chồng, còn anh thì ngủ ở gian ngoài.
Khi 2 đứa mình quyết định kết hôn, có chút tiền riêng nên mình đã đưa cho anh để sửa sang lại căn nhà đang ở. Vợ chồng mình cơi nới thêm một phòng nữa để là phòng riêng của 2 vợ chồng tiện sinh hoạt. Và từ khi cưới đến nay, vợ chồng mình ngủ trong phòng riêng này. Cô em chồng vẫn sinh hoạt trong căn phòng kia.
Vợ ở cữ, chồng đề nghị ngủ cùng giường với em gái chồng
Hôm qua, chồng mình nói rằng anh muốn xin sang phòng em chồng ngủ hẳn bên đó mấy tháng cho tới khi mình đi làm trở lại.
Khi cuối tuần, chị dâu em chồng có nhiều thời gian dỗi ngồi tâm sự với nhau thì mình cũng hay lân la sang phòng em chồng chơi. Nhiều lúc, chồng mình cũng sang đó buôn chuyện. Thế là 3 người nhà mình lại nằm ềnh ang trên 1 chiếc giường của em gác chân lên nhau buôn chuyện. Thậm chí có lúc, chồng mình và em chồng còn nằm đó ôm nhau ngủ quên mất. Những khi ấy mình cũng kệ và không có biểu hiện khó chịu hay nghen tức gì vì 2 anh em nằm ngủ rất vô tư. Lúc ấy mình thường để mặc 2 anh em ngủ như vậy mà đi ra ngoài làm việc nhà.
Cho tới thời gian gần đây mình mới sinh con. Nhà có thêm người nên chồng và cả em chồng đều vui lắm. Cứ đi làm hay đi học về là cô em chồng và chồng mình đều vào phòng bé chơi. Cuối tuần, em chồng còn lúc nào cũng nhận được ngủ cùng chị dâu và cháu. Những lúc ấy, chồng mình bị đuổi không thương tiếc và phải sang phòng em chồng nằm. Còn những ngày thường thì chồng ngủ cùng giường với mình để mình sai vặt pha sữa, lấy tã bỉm cho con.
Vậy mà hôm qua, chồng mình nói rằng anh muốn xin sang phòng em chồng ngủ hẳn bên đó mấy tháng cho tới khi mình đi làm trở lại. Khi con quấy khóc, mình vẫn có thể sang phòng bên ấy đánh thức anh dậy trông giúp. Lời đề nghị của chồng làm mình ngạc nhiên hết sức.
Mình hỏi anh, vậy em chồng sẽ ngủ ở đâu, nó còn thức khuya học bài nên không thể sang phòng bà đẻ ngủ được? Ngay lập tức chồng mình nói, em chồng và chồng ngủ cùng 1 giường có sao đâu? Mình hỏi: Ngủ cùng một giường á? Thì lúc này chồng mới nói, có gì ngạc nhiên đâu bởi trước lúc đám cưới với mình, chồng và em chồng vẫn thường nằm ngủ cùng 1 giường đó thôi.
Anh còn nói, ngủ cùng em gái vui lắm. Cứ học bài xong hoặc xem phim buồn ngủ là cả 2 anh em lại phi lên nằm ngủ còn gác chân lên cổ lên mặt nhau. Có lúc còn cãi nhau chí chóe. Còn ngủ bên phòng mình, con nhỏ khóc khiến anh mất ngủ, sáng dậy đi làm khá uể oải.
Mình còn chưa dám quyết thì anh bảo anh em nhà anh tình cảm hanh phuc gia dinh xưa nay như thế rồi nên có gì lạ thường đâu. Mình thì nhắc anh không nên như vậy thì anh đã có gia đình riêng rồi, em chồng cũng đã lớn nên không nên ngủ cùng nhau. Hai anh em ngủ chung giường là không nên tí nào. Nếu ngủ chung phòng nhưng không chung giường còn chấp nhận được trong thời gian ngắn này.
nguồn: tintuc.vn

Thứ Hai, 29 tháng 6, 2015

Bố mẹ chia tay thì chỉ mình con chịu khổ.

''Thư gửi bố''
Bố ơi,
Bố à…
Con muốn hàng ngày được gọi câu này nhiều lắm…
Nhưng từ khi con sinh ra, con và bố đã không được ở bên nhau nhiều. Con chỉ nhớ ngày còn rất bé, bố đi suốt và con hay ở nhà ngoại. Rồi đến năm con 3 tuổi, bố mẹ chia tay sau những tháng ngày cãi vã, và con đi theo mẹ…
Ngày hanh phuc gia dinh tan vỡ con bước theo mẹ rời khỏi ngôi nhà mình, con thấy ánh mắt bố dõi theo ầng ậc nước, và đấy cũng là lần đầu tiên con thấy bố khóc. Con chưa đủ lớn để hiểu tất cả mọi chuyện, nhưng chỉ biết rằng cuộc sống của con sẽ có nhiều biến cố kể từ ngày ấy.
Rồi con và mẹ chuyển đến một thành phố khác. Ngày trước khi đi, bố tới gặp con. Bố ôm con vào lòng và nói, cái điều mà con sẽ chẳng bao giờ quên được :"Con hãy nhớ rằng bố yêu con nhiều lắm, và mãi mãi như thế . Bố mẹ không tốt, bố không chăm lo cho con được. Bố mẹ thế này giờ chỉ khổ con. Con phải mạnh mẽ lên, càng trong những hoàn cảnh khó khăn con càng phải mạnh mẽ, phải nhớ điều đó nhé…" - Đó là điều duy nhất bố dạy con... Thế nhưng lúc đó bố lại khóc. Mẹ cũng quay mặt đi và mắt đỏ hoe. Bố ôm chặt con vào lòng, rồi bố đi. Con đứng đó, khóc.....
Thỉnh thoảng bố mới về thăm con. Con nhớ, có những lần bố vượt quãng đường 150km, chờ con 2 tiếng ở cổng trường, chỉ để gặp con trong 10 phút, hoặc dúi vội vào tay con bộ quần áo hay chiếc cặp sách bố mới mua.
Năm con học lớp 3, mẹ lấy chồng. Bố gọi điện về gặp con, con im lặng. Bố động viên con "Rồi bố mẹ cũng sẽ phải có cuộc sống riêng, con phải mạnh mẽ lên, con nhé".
Vài năm sau, tin xa hoi bố lấy vợ và có thêm hạnh phúc riêng của bố.
Bố biết không, con đã từng ích kỉ lắm, con muốn có một gia đình nhỏ hạnh phúc như bao bạn bè khác, con đã muốn bố mẹ chỉ là của con. Nhưng con cũng đã đủ lớn để hiểu rằng, bố mẹ sẽ không thể về bên nhau. Và cách tốt nhất, là để bố mẹ đi tìm hạnh phúc của mình.
Cứ mỗi lần con nhận được tin nhắn từ bố: "Bố nhớ con nhiều lắm!", con lại thèm được bố ghì chặt vào lòng, cái niềm hạnh phúc rất đỗi bình thường với một đứa trẻ, nhưng sao với con nó khó đến thế… Dù con vẫn vui vẻ cho bố mẹ yên lòng, nhưng trong sâu thẳm, bố ơi, con vẫn thèm lắm, một gia đình của riêng con…"
Bố mẹ chia tay, con về đâu?
 
Bức thư trên chỉ là một trong vô vàn câu chuyện buồn bắt nguồn từ sự đổ vỡ của một gia đình. Trong mọi hoàn cảnh, hệ lụy nặng nề nhất luôn dồn hết lên những đứa trẻ. Đó có thể là những tổn thương về mặt tâm lý, những mặc cảm tự ti với bạn bè hay thậm chí là những suy nghĩ tiêu cực ám ảnh suốt cuộc đời chúng.
Sinh con ra, trách nhiệm của bố mẹ là mang lại cho con một gia đình hạnh phúc trọn vẹn. Câu chuyện lắng đọng do Elmich – thương hiệu gia dụng cao cấp châu Âu – dành tặng các gia đình Việt Nam những ngày qua đã làm thổn thức biết bao trái tim những bậc làm cha làm mẹ. Làm sao có một khoảng lặng để nghĩ về yêu thương…
Bố mẹ chia tay, con về đâu?
Bố mẹ chia tay thì chỉ mình con chịu khổ. (Ảnh minh họa)
nguồn: tintuc.vn